Bốn mùa không nghỉ không ngơi, Năm đi năm lại tới nơi nhanh rồi. Cái đi cái tới vật dời, Yếu suy thúc giục trên trời không thay. Sáng đông rồi lại tối tây, Hoa rơi rồi lại nở đầy thế gian. Chỉ người khách xuống suối vàng, Mịt mờ chẳng thấy ai mang tin về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.