Mặt trời của những người không ngủ, Nghìn lệ sao buồn run rẫy xa, Lóng lánh sáng không xua bóng tối Đưa anh về kỷ niệm ngày qua. Lung linh qua ánh màu ngày khác, Tia sáng toả mà không ấm ra. Yêu dấu trông em càng cách biệt, Sáng nhiều, sao lạnh giá lòng ta?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.