Xin chàng Trọng Tử đừng sang, Chớ qua nơi ở xóm làng của em, Chớ bẻ cây liễu yêu kiều. Há rằng em dám thương yêu cây nầy? Sợ rằng cha mẹ em rầy. Mà chàng Trọng Tử tháng ngày nhớ thương. Nhưng lời cha mẹ em cương, Cũng là không dám xem thường được đâu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.