Thấp lầy đất Sở, nổi tha hương, “Cú vọ” không còn, nhà vắng thường. Tiếc bức thư dài lo Hán thất, Thương lòng chuyến viếng sông Nguyên Tương. Mưa nhiều giếng cũ cỏ thu mọc, Lá hết rừng thưa chiều nắng vương. Lữ khách không cần nhiều tiếc nuối, Hàm Dương cung điện cũng thê lương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.