Rừng tre khóm sậy rậm ven sông, Thuyền dừng bát ngát bốn bên trông. Rêu xuân trãi đất, mưa dai dẳng, Sóng bạc suốt ngày tạt gió giông. Thoáng chốc trăm năm gần hết nửa, Trần gian muôn việc có rồi không. Bao giờ phiêu bạc yên nơi nhỉ? Sống giữa đất trời một chiếc lông.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.