Một dòng thấp thoáng đá cùng mây,
Róc rách sáo đàn mãi tháng ngày.
Thăm thẳm vực sâu trời chiếu biếc
Cao xanh rơi nước ngọc tung đầy,
Khói sương mê ảo cây che lấp
Trăng gió rì rào ngủ chẳng say,
Nặng hạt mưa xuân chưa trở lại,
Nỗi buồn nước cuốn trút đi ngay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.