Dân nấu biển làm gì để sống
Vợ không tằm chồng cũng không cày
Nguồn cơm áo quá là gay
Muối khi nấu được nộp ngay thuế đòi
Triều ngập bãi xuân rồi hạ tiếp
Khi triều lui bùn đắp thành cồn
Nắng phơi gió thổi mặn dồn
Tưới triều, nước mặn mới dần thấm ra
Nước mặn chát vẫn chưa thành muối
Vào rừng sâu hái củi nhọc nhằn
Dấu hùm vết báo chẳng sờn
Ra đi từ sáng hoàng hôn mới về
Bao vất vả chưa hề nghỉ sức
Ném vào lò lửa rực nước sôi
Sáng đun chiều nấu bao người
Để từ sóng biển nên ngôi tuyết trời
Từ vũng nước mặn mòi đọng ứ
Chẳng qua vay mới có bữa ăn
Cửa quan chút ít vào cân
Một quan vay trả mười quan lãi lờ
Quanh năm vẫn không giờ ngơi nghỉ
Thuế công còn đã nghĩ thuế tư
Thúc vợ con phải đi phu
Mặt xanh tàu lá chẳng ra hồn người
Dân nấu biển cuộc đời cực khổ
Sao để cho mẹ có con no
Triều đình sắp đặt nhỏ to
Ơn vua thấm tận tới bờ biển xa
Gươm giáo rửa ngừng thu thuế mới
Vua dư tiền sắt muối bỏ luôn
Thái Bình tể tướng muối nêm
Hoá đời Tam Đại để xem thái bình