Vùng sông nước nên thu sang chậm
Năm tháng hoài buồn đượm nhớ mong
Sương sa nhuốm đỏ lá phong
Một vành trăng nhạt náu trong lau ngàn
Thân đê thấp cao chân nước rút
Sông lùi thêm doi cát nhô xa
Cơm mai khói toả lam mờ
Nơi mặt trời lặn có nhà của dân