Giang Nam cây quít đỏ,
Đông đến vẫn xanh thường.
Há vì nơi ấm áp?
Lòng vốn trải phong sương.
Đáng dâng lên khách quý,
Nhưng khuất nẻo ngăn đường!
Vận mệnh đành an kiếp,
Tuần hoàn khó kiếm phương.
Ai bảo trồng đào mận?
Quít cũng lắm phong quang...
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.