Ngồi tựa bên song, mở mắt say, Hoa rơi lấm tấm thảm rêu dày. Sống không dốc cạn vài chung rượu, Chết hỏi ai người rưới mộ đây? Xuân nhạt dần thôi chim cũng tếch, Năm trôi gấp khiến tóc phơ bay. Ước vì suốt sớm say luôn được, Thế sự buồn tênh thoảng bóng mây.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.