Cơn nồng gió mát xua không xuể
Đầu non lững lờ bóng ô xế
Người ta đã sợ sông bể khô
Trời nào nỡ để Ngân Hà nẻ
Cao như Côn Lôn tuyết đọng luôn
Xa như Bồng Lai rét vẫn trễ
Không thể dắt cả mọi người đi
Đến chơi một mình đâu phải lẽ
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.