Đã hôn, đã đắm mê rồi,
Thuở nào với gió kết đôi giữa đồng,
Giờ như đang kẹt trong lồng,
Em, người thiếu phụ thiên bồng của tôi!
Không vui, cũng chẳng buồn lơi,
Như từ sâu thẳm khung trời xuống bên,
Em là khúc hát xe duyên,
Em là tinh tú cuồng điên với mình…
Anh quỳ trên gối em xinh,
Ôm ghì bằng cả bình sinh sức tràn…
Thiêu em, thương đắng vô vàn,
Không sao thoả hết ngút ngàn lệ, thơ…
Cho anh thấy mặt đêm mờ,
Để anh thấm những sững sờ mắt trong,
Lông mày cong nét phương Đông,
Đôi tay mở đóng phiêu lồng giấc xa…
Giời cho, thì sẽ của ta,
Của người, thì sẽ bỏ qua mặc người…
Mỹ nhân, sao lại khóc rồi,
Hay là đó chỉ chính tôi tưởng nhầm?...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.