Đăng bởi Đinh Tú Anh
vào 17/05/2020 18:41, đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Đinh Tú Anh
vào 17/05/2020 18:41
Trong veo khúc hát, đã bao lần, Nửa nhập dòng sông, nửa nhập vân. Bỏ Tấn, thật thương cho Tĩnh Tiết, Ra Hồ, còn tiếc mãi Chiêu Quân. “Ngọc Quan bẻ liễu” đâu thành điệu, “Ngõ tối trồng lan” tự biết thân. Tri kỷ mấy ai người đẹp nhỉ, Bên đèn chuốc rượu rất ân cần.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.