Yên Kinh gió bắc rét vô cùng Đường thuỷ lần này lại ngái hung Chén rượu tẩy trần, lòng cố nén Bát cơm tăng sức, dạ muốn tung Vọng Phu, trên núi, hoa kia thắm Kính Thạch, phía đầu, búi ấy nhung Ngắm đá, nhìn non mà chẳng đặng Ra vườn, thiếp lặng, nghĩ mông lung.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.