Đêm thu lặng, bóng
giờitrăng thấp thoáng,
Cách rèm thưa
chuốcrót chén
gượng nguôi.
“Thiên thời nhân sự tương thôi”,
Kiếp chiêm bao dễ mấy hồi người ta?kim bôilôi.
Gẫm xem thời sự sụt sùi,
Cõi phù mấy thuở làm vui chovới đời.Người
đốingắm cảnh,
trước hoa trăng tỏtrăng soi hoa nở,
Cảnh trêu người, ngọn gió rung cây.
Nỗi niềm
aimấy kẻ tỏ hay?
Cùng ai trăng gió đêm
này vớingày vớingày thưởng thu.
Thơ nhã ái bốn câu
buôngba vận,
Rượu ly hoài
bavài chén làm khuây.
Trước đèn trong chốn thư trai,
Chạnh lòng đất khách,
nhớ người đờingậm ngùi người xưa.
Ngoài Hương thuỷ tiếng ngư văng vẳng,
Thuyền
từở đâu chèo thẳng biên
giangdươnggiương?
Lờ mờBồi hồi đêm nguyệt trời sương,
Thuyền ai tưởng khách non Hàn, lại không!Non hàn thuyền khách trông nhườngchừng như bay.Khúc ngư thuỷ nhớ ông Đại Đỗ,
Buộc con thuyền lòng cũ bơ vơ.
HứngMấy thu để tám bài thơ,
Xui người đất khách ngẩn ngơ tình làng.
XưaKhi ta đi liễu đang
thanh tếxanh tốt,
Chim hoàng anh mới
kểhót ba câu.
Bằng nay cúc đã
hoangậm thâu,
Liễu kia cũng nghĩ âu sầu vì ve.
Khi ta đi đào khoe tiếu kiểm,
GióNgọn đông phong mới điểm ba hàng.
Bằng nay lan đã
chồirỏrò sương,
Đào non nghĩ cũng võ vàng vì thu.
Làm chi vậy buồn
rầurùdù đất khách,
Ngày quánNhật quán đồng mượn thích làm khuây.
Có đêm nương
bóng hồigối phòng tây,
Tiếng sươngBa tiêu khóc
lálệ, hơi
bay gọimay ngâmbay ngâm trùng.
Làm chi vậy
lạnh lùngdở danggiở giương quán lữ,
Năm, sương yên
hết nửa đikế nửa vừakể nửa vừa rồi.
Có
đêmkhi ngồi nhẫn thư trai,
Gió lay bên trúc, nguyệt cài trên lương.
Nào có phải như chàng ném bút,
Vì vua mà đồng
mácbác cho cam.
Luống đem thân thế cát lầm,
Thấy ngồi hổ
mắtmặt, nghe nằm thẹn tai.
Nào có phải như ai vâng hịch,
Vì thân mà xa cách cho xong.
Bỗng không cách địa binh bồng,
Trông mây lại nhớ, xem bông lại
buồnphiền.
Ngày nay đứng trông miền bể rộng,
Một
cánhlá buồm
gióng thẳng về cồnthẳng gióng Giang Lănggióng thẳng Giang Lăng.
Lòng quê
đâu đã cuồn cuồnđâu đã bâng khuângluống những bâng khuâng,
Phút theo buồm
vượt máy ngàn sóngnhẹ tếch chừng bể khơi.
Ngày nay đứng trông nơi non thẳm,
Một làn mây sớm ngắm trên không.
Lòng quê đâu đã
bồng bồngrối bongrối bồng,
Phút theo mây kéo mấy trùng non xa.
Trông tin nhạn biết là đâu tá,
Tâm tình này ai tả cho nên.
Chuông chùa Diệu Đế
chokhua rền,
Trống vang cửa bể, súng
rênran thành vàng.
Sông quạnh quẽ ruột càng quằn quạiLòng quanh quéo sông càng quanh quéoLòng quạnh quẽ sông càng cạnh quẽ,
Cảnh đìu hiu dạ lại đìu hiu.
Lữ du ai chẳng tiêu điều,
Tiếng chày trong xóm tiếng chèo ngoài sông.
ThanThân đất khách não
nùnglòng tâm sự,
Thương người quê tình tự bây giờ.
Đèn khuya cơn tỏ cơn mờ,
GẫmNgậm tình che quạt luống chờ bóng trăng.
Năm canh những mơ
màngmòng trên gối,
Mảnh tình riêng biết nói cùng ai.
Thương thay đêm vắng
khôngim người,
Ngủ
thời bướm báo, dậy thờimơ giấc bướm, tỉnh rồi gà kêu.
Hoặc có lúc ban chiều trong khổn,
Bước xuống thềm lại muốn lên lầu.
Phút nghe con én kêu sầu,
Lược rầu tóc chải, gương rầu mặt soi.
Hoặc có lúc
đưagieo thoi đêm tối,
Gọi con
tìđồng vừa
tớimới điểm đăng.
Phút nghe tiếng nhạn khơi chừng,
Máy rời chân đạp, thoi
ngừngdừng tay đưa.
Thương thay có đêm chờ nửa gối,
Đêm gần qua chẳng thấy thư về.
Gác thoi ra đứng bên hè,
Tai nghe
tiếngcon dế
rè rèrù rì khóc sương.
Trông chẳng thấy, chán chường than thở,
Đoái phòng khuê muốn trở gót giầy.
Gà ai eo óc hồi tây,
Gẫm tình tựa gối liền tay khêu đèn.
Thương thay
có ngày nhìn sáu khắcnhững ngóng tin sớm ấy,
Ngày gần
tànhôm chẳng thấy thư
sangvề.
Xuống thềm ra đứng bên đàngBỏ xiêm lững thững bên hè,
Mày sầu
lákhóm liễu
hàng hàngdì dì khóc ve.
Trông chẳng thấy lại về đứng đợi,
Đoài cầm hiên
taymuốn gợi
ngóntay đàn.
Bướm đâu trêu cợt bình lơn,
Buồn
tình mangthôi xỏ dép ra vườn
háibẻ hoa.
Rày hẳn bảo giời đà mát mẻ,
Lương nhân ta có dễ gần về.
Biết đâu
đường thế nhiêu khêđường thế khắt kheđường sá khắt khe,
Dặm ngàn hồ dễ đi về cho năng.
RàyNay hẳn
nói mìnhbảo ta chừng lâu ở,
Ôm khâm trù hay đã có người.
Phong lưu
vốntính đã quen rồi,
Phồn hoa lịch sự lại
mùingười Tràng An.
NếuVí chẳng thể bàn hoàn chi mãi,
Hết xuân rồi hạ lại sang thu.
Lầu hồng cung cấm ấy ru,
Anh hùng
lại vớikia mấy trượng phu ai từ?
Như thế ấy bây giờ ai biết,
Trông yên
bahoa khôn xiết dạ sâu.
Há còn
traituổi trẻ chi đâu,
Phong lưu
thóitính cũ giang hồ
lốithờithói xưa.
Cảnh du lữ câu thơ thổn thức,
Bóng hương
quan trước mắt mơ màng.
Non sông khách có biết chăng,
Vẫn tình thì nhớ nhưng đường thì khơi.khuê xa khuất dặm trườngnghìn.
Giang hồ dù có biết thương,
Thiết tình lại nhớ những đường dặmrậm khơi.Tuy rằng nói đã người tần tảo,
Trên tôn đường trọng đạo tề gia.
Rau khe nước suối cũng là,
Mình xa chẳng biết ở nhà làm sao.
DuyMừng cho trẻ đứa nào đứa ấy,
Trong gia đìnhGia đình thời đều thấy yên vui.
Lúc đi trẻ mới hay cười,
Tóc răng nay đã ra người lớn khôn.
Và thằng cháu
giời thươngnhờ ơnnhờ giời cũng khá,
Tuổi năm nay chừng đã trưởng thành.
Phúc nhà mừng
trộmhộ cho anh,
Năm nay
biết đãđã cóbiết có học hành cùng ai.
Bạn đèn sách một hai tri
thứckỷ,
Mùi lan chi
sựcthơmthêm nức một nhà.
Từ phen
chuốc chénchén rượu quan hà,
Vị Thành lúc ấy rồi mà Dương Quan.
Sau chẳng biết ngoài miền bắc động,
Hai anh ta có chóng hồi
hươngtrangchăng?
Thương ôi đồngMới hay đồngMới hay cùng bệnh
cùngthêm thương,
MộtKẻ Tần
lại mộtngười lại Tiêu Tương một giời.
Đến bao giờ cùng ngồi kể chuyện,
Kể hương tình cho đến khách trung.
MàBằng nay nào nguyệt nào phong,
Nào thi nào tửu biết cùng ai hay.
SầuCảnh ly biệt
tuônlệ đầy
hainước mắt,
Bóng hương
quankhuê xa
khuấtcách dặm ngàn.
Rượu rồi ngồi dựa
lan cancâu lơn,
Chiêm bao
tỉnhthấy giấc
đêmcanh tàn về thu.
[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.