Lúc sống chung một nhà
Chết xương vùi một huyệt
Kẻ khác còn đồng lòng
Huống chi ta chồng vợ
Trò nghèo Kiều Lâu đó
Vợ có chê nghèo đâu
Ký Khuyết chuyên đồng ánh
Vợ trọng như khách sang
Đào Tiềm chẳng lo làm
Vợ vẫn lo than củi
Lương Hồng không làm quan
Mạnh Quang đành áo vải.
Nàng tuy không đọc sách,
Nhưng rành những chuyện này
Nghìn năm còn truyền lại
Người hiền thục xưa nay
Người ta khi chưa chết
Chẳng quên được thân mình
Điều cần là cơm áo
Để no và ấm thân
Đủ rau ăn khỏi đói
Thịt cá đâu có cần
Vải bông đủ chống lạnh
Gấm lụa đẹp đâu cần
Nhà nàng luôn phép tắc
Con cháu dạy ân cần
Ta học trò nghèo khó
Cùng nàng kết tơ duyên
Sống nghèo mà trong sạch
Cùng vui đến bạc đầu