Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Trung Đường
4 bài trả lời: 4 bản dịch
Từ khoá: Lưu Vũ Tích (3)
Đăng bởi Vanachi vào 23/10/2006 20:07, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 23/10/2006 20:17

哭劉尚書夢得其二

今日哭君吾道孤,
寢門淚滿白髭須。
不知箭折弓何用,
兼恐唇亡齒亦枯。
窅窅窮泉埋寶玉,
駸駸落景掛桑榆。
夜台暮齒期非遠,
但問前頭相見無。

 

Khốc Lưu thượng thư Mộng Đắc kỳ 2

Kim nhật khốc quân ngô đạo cô,
Tẩm môn lệ mãn bạch tư tu.
Bất tri tiễn chiết cung hà dụng,
Kiêm khủng thần vong xỉ diệc khô.
Yểu yểu cùng tuyền mai bảo ngọc,
Xâm xâm lạc cảnh quải tang du.
Dạ đài mộ xỉ kỳ phi viễn,
Đán vấn tiền đầu tương kiến vô.

 

Dịch nghĩa

Hôm nay khóc anh, đường tôi đi lẻ loi
Cửa lăng mộ, lệ chảy đầy râu trắng
Biết đâu tên gãy rồi, cung dùng làm gì được
E sợ môi mất thì răng cũng khô theo
Nơi đầu suối (hoàng tuyền)chôn sâu viên ngọc quý
Xâm xâm đến chốn lạc cảnh, tôi như cây dâu buổi chiều
Dạ đài, tuổi tôi đến kỳ cũng không xa lắm
Chỉ hỏi mai mốt đây muốn gặp nhau, chắc không được.


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của kimthoty @www.tvvn.org

Khóc anh thắp một nén hương
Lệ rơi, râu trắng như sương ướt dầm
Thiếu tên, cung phải bỏ không
Răng khô môi hở sẽ cùng đớn đau
Ngọc kia chôn kỹ suối sâu
Trông về lạc cảnh như dâu xế chiều
Tuổi tôi cũng sắp đến kỳ
Con đường phía trước mấy khi tương phùng.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Nay khóc anh, đường tôi lẻ loi
Cửa lăng, tuôn lệ ướt râu rồi.
Dùng chi cung nữa khi tên gãy
Thêm sợ răng khô lúc hở môi.
Đầu suối chôn sâu viên ngọc quý
Cõi an treo tít cánh dâu tồi
Dạ đài, tôi tuổi không xa lắm
Xin được mai này gặp gỡ thôi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Khóc anh,lẻ bước đường tôi
Trước lăng nước mắt chảy bời trắng râu
Gãy tên, cung phải bỏ rồi
Răng khô sợ lúc hở môi thêm buồn
Suối vàng,ngọc quí vùi chôn
Cành dâu quảy bước xăm xăm cõi bồng
Dạ đài ,ngày đến cũng gần
Mốt mai hẹn lúc bọn mình kề nhau

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Nỗi cô đơn khóc ông mới biết
Trước mộ bia lệ ướt râu ria
Cung bỏ khi tên gẫy lìa
Lại e môi hở răng kia lạnh lùng
Ngọc quý chôn nơi cùng con suối
Bóng chiều mau xuống dưới ngọn dâu
Tuổi già âm phủ không lâu
Chỉ xin hỏi có gặp nhau chăng là?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời