11.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Trung Đường
6 bài trả lời: 6 bản dịch
Từ khoá: Nguyên Chẩn (16)
Đăng bởi Vanachi vào 22/05/2005 19:54, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 28/10/2005 05:00

寄微之其一

江州望通州,
天涯與地末。
有山萬丈高,
有水千里闊。
間之以雲霧,
飛鳥不可越。
誰知千古險,
為我二人設。
通州君初到,
郁郁愁如結。
江州我方去,
迢迢行未歇。
道路日乖隔,
音信日斷絕。
因風欲寄語,
地遠聲不徹。
生當復相逢,
死當从此別。

 

Ký Vi Chi kỳ 1

Giang Châu vọng Thông Châu
Thiên nhai dữ địa mạt
Hữu sơn vạn trượng cao
Hữu giang thiên lý khoát
Gián chi dĩ vân vụ
Phi điểu bất khả việt
Thuỳ tri thiên cổ hiểm
Vị ngã lưỡng nhân thiết?
Thông Châu quân sơ đáo
Uất uất sầu như kết
Giang Châu ngã phương khứ
Thiều thiều hành vị yết
Đạo lộ nhật quai cách
Âm tín nhật đoạn tuyệt
Nhân phong dục ký ngữ
Địa viễn thanh bất triết
Sinh đương phục tương phùng
Tử đương tòng thử biệt!

 

Dịch nghĩa

Ở Giang Châu ngóng sang Thông Châu
Từ nơi chân trời đến cuối đất
Có núi cao vạn trượng
Có sông rộng nghìn dặm
Xen vào là mây mù bao phủ
Chim bay không thể vượt qua
Ai hay nghìn đời nơi ấy hiểm trở
Lại là chỗ dành cho hai chúng ta?
Bác vừa đến Thông Châu
Nỗi buồn như còn kết lại
Tôi đang đi đến Giang Châu
Đường xa chưa hề nghỉ chân
Đoạn đường mỗi ngày một xa cách
Tin tức mỗi ngày một vắng tanh
Muốn mượn gió gửi lời đi
Xa xôi tiếng không tới được
Còn sống thì còn gặp lại nhau
Nếu chết thì từ nay là vĩnh biệt!


Vi Chi tức Nguyên Chẩn, bạn thân của Bạch Cư Dị.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Châu Giang ngóng châu Thông,
Chân trời cùng cuối đất.
Có núi cao muôn trùng,
Có sông dài dằng dặc.
Mây che cùng khói tỏa,
Chim bay không thể vượt.
Ai hay hiểm ngàn xưa,
Vì đôi ta bày đặt?
Châu Thông bạn mới đến,
Uất ức sầu như thắt.
Châu Giang đường tôi đi,
Không ngưng, xa lắc đắc.
Đường sá ngày một xa,
Tăm hơi ngày một bặt.
Cậy gió nhắn đưa lời,
Đường xa lời chẳng đạt.
Sống còn lại gặp nhau,
Chết hẳn từ đây hết.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tản Đà

Châu Giang mà ngóng châu Thông,
Chân trời cuối đất mênh mông thấy nào?
Núi đâu muôn trượng kìa cao,
Sông sâu ngàn dặm, rộng sao rộng mà!
mây che mù tỏa bao la,
Chim bay cũng chẳng vượt qua khỏi tầm.
Hiểm xưa còn đó ngàn năm,
Ai hay trời để chơi khăm đôi người.
Châu Thông bác mới tới nơi,
Mối sầu như thắt ngậm ngùi chiếc thân.
Châu Giang tôi mới đi dần,
Nẻo đi xa lắc chưa phần đã ngơi.
Quan hà ngày một chia khơi,
Tăm hơi ngày bẵng tăm hơi một ngày.
Gió đưa muốn gửi câu này,
Tiếng không suốt đến vì mày đất xa!
Sống còn gặp gỡ đôi ta,
Ví chăng chết mất thôi là biệt nhau.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Giang Châu buồn ngóng Thông Châu khổ
Từ chân trời cuối đất bao la
Có núi cao trùng trùng vạn trượng
Có sông dài thăm thẳm nghìn xa.
Xen vào mây mịt mờ bao phủ
Không thể nào chim vút vượt qua.
Ai cũng biết nghìn đời hiểm trở
Lại là nơi đặt để hai ta.
Bác vừa giáng đến Thông Châu ở
Lòng chắc buồn bao nổi thiết tha.
Tôi đoạn đường Giang Châu cách trở
Liu xiu người chưa nghỉ đường xa.
Con đường ngày một ngày ngăn cách
Tin tức ngày qua lại vắng ngắt.
Muốn mượn gió đây gửi mấy lời
Tiếng lòng không tới! Quá xa xôi!
Nếu còn sống sót mình còn gặp
Nếu chết thì đành vĩnh biệt thôi!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Giang Châu lại ngóng Thông Châu,
Chân trời cuối đất, thấy đâu được gì.
Núi cao vạn trượng, sao đi?
Sông ngàn dậm rộng, đường về khó qua.
Trên trời mây phủ bao la,
Chim bay chẳng thể vượt qua được rồi.
Ai hay hiểm trở nghìn đời,
Vì tôi và bác mà trời tạo ra.
Thông Châu, bác tới tháng qua,
Mối sầu chất chứa hẳn là chưa nguôi.
Giang Châu tôi phải đi rồi,
Đi xa thăm thẳm chưa hồi dừng chân.
Đường đi hai ngả cách dần,
Mỗi ngày tin tức lần lần im hơi.
Gió đưa muốn gửi mấy lời,
Đất xa, tiếng chẳng tới nơi được nào.
Sống, ta sẽ gặp lại nhau,
Nếu mà chết mất, biệt nhau từ giờ...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Châu Giang ngóng châu Thông
Chân trời và cuối đất
Núi muôn trượng vút cao
Sông ngàn trùng ngăn cách
Khó vượt cánh chim qua
Cõi mây mù dày đặc
Đất hiểm tự ngàn xưa
Vì đôi ta dựng chắc?
Anh mới tới châu Thông
Mối sầu như uất kết
Tôi vừa đến châu Giang
Đường dài xa dằng dặc
Đường mỗi ngày mỗi xa
Tin thư không nhận được
Nhờ gió gởi đưa lời
Đất xa nên chẳng biết
Sống,còn lúc gặp nhau
Chết,từ đây vĩnh biệt

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Từ Giang châu tới Thông châu ngóng
Cuối đất sao thấy đặng chân trời
Núi cao vạn trượng chơi vơi
Có sông nước rộng và dài miên man
Nơi đó có mây ngàn mù mịt
Chim bay không thể vượt được qua
Ngàn đời hiểm trở ai dè
Là nơi đày ải đôi ta âu sầu
Ông mới tới Thông châu còn mệt
Hẳn nỗi buồn còn kết trong lòng
Giang châu đi tới tôi đang
Đường xa biền biệt chưa màng nghỉ chân
Đường càng đi ngày càng xa cách
Tin tức ngày càng bặt tăm hơi
Gió đưa tôi muốn gửi lời
Xa xôi tiếng có tới nơi được nào
Sống thì còn dịp gặp nhau
Chết thì hãy giữ làm câu giã từ.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời