Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Trung Đường
4 bài trả lời: 4 bản dịch
1 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 22/05/2005 19:44

寄湘靈

淚眼凌寒凍不流,
每經高處即回頭。
遙知別后西樓上,
應憑欄杆獨自愁。

 

Ký Tương Linh

Lệ nhãn lăng hàn đống bất lưu,
Mỗi kinh cao xứ tức hồi đầu.
Dao tri biệt hậu tây lâu thượng,
Ưng nhẫm lan can độc tự sầu.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tản Đà

Lạnh rơi nước mắt cóng không trôi
Ngoảnh lại đòi khi bước núi đồi
Xa biết lầu tây sau lúc biệt
Lan can buồn tựa một mình ai!


Nguồn: Tạp chí Ngày nay, số 150 (1939)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Mắt lệ lạnh băng chẳng chảy đâu
Mỗi lần cất bước lại quay đầu.
Xa rồi chỉ biết lầu tây đứng
Một tựa lan can gậm nhấm sầu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Lệ rơi lạnh lẽo cóng không trôi
Mỗi lúc lên cao lại ngoảnh đầu
Xa cách lầu tây từ dạo đó
Lan can đứng tựa giải cơn sầu

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Nước mắt đông thành băng không chảy
Mỗi lên cao đầu ngoái lại coi
Lầu tây xa biệt có người
Lan can đứng tựa nhớ ai một mình.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời