Thơ » Trung Quốc » Trung Đường » Bạch Cư Dị
Đăng bởi tôn tiền tử vào 20/06/2015 20:18
人生四十未全衰,
我為愁多白髮垂。
何故水邊雙白鷺,
無愁頭上亦垂絲?
Nhân sinh tứ thập vị toàn suy,
Ngã vị sầu đa bạch phát thuỳ.
Hà cố thuỷ biên song bạch lộ,
Vô sầu đầu thượng diệc thuỳ ty?
Người đời bốn mươi tuổi vẫn chưa già,
Ta vì lắm chuyện lo buồn nên tóc bạc.
Nhưng vì sao đôi cò trắng bên dòng nước,
Không có gì buồn mà đầu cũng có tơ trắng rủ?
Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi lnthang281 ngày 08/10/2023 13:05
Người đời bốn chục chưa già
Còn ta tóc bạc vì là buồn lo
Cạnh bên dòng nước đôi cò
Không buồn sao cũng có tơ trắng đầu
Bốn mươi tuổi thế hãy còn hăng
Vị những sầu lo tóc bạc đầu
Suối ngạn nghiễm nhiên đôi vạc trắng
Chẳng sầu tóc rũ biết mô răng.
Bốn mươi tuổi thế còn tươi trẻ
Tóc bạc trên đầu những nỗi lo
Bờ suối lặng yên đôi cò trắng
Chẳng sầu sao tóc phủ màu tro.
Trẻ khoẻ tuổi em hàng tứ thập
Chỉ vì lo lắng tóc màu phai
Đùa vui bên suối đôi cò trắng
Tóc phủ màu tiêu thấy chẳng sầu.
Gửi bởi Nghivandao ngày 06/12/2025 18:11
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 20/01/2026 16:24
Bốn chục đời người đã lão đâu,
Ta bao tủi hận bạc phơ đầu.
Sao đôi cò trắng bên triền nước,
Chẳng có buồn mà tóc trắng phau.
Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Bình luận nhanh 7
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.