Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
1 người thích
Đăng ngày 03/05/2025 21:14, số lượt xem: 227

Chuông reo, trời vẫn chưa tan,
Tôi lê từng bước, mặt vàng như sim.
Tối qua chẳng học tí chim,
Lo xem clip “học cả team vẫn rớt”.

Vào thi, tay vẫn còn trơ,
Ngồi đâu cũng thấy thầy ngờ ngợ tôi.
Áo sơ mi, mặt lơ ngơ,
Trong lưng là cả tập thơ... công thức.

Bạn bên hắt nhẹ một câu,
Tôi liền đánh dấu không cần nghĩ suy.
Câu ba – gạch trúng như ghi,
Câu năm – vừa ho, liền ghi số bảy.

Thầy canh như kẻ bắt bày,
Bọn tôi né ánh nhìn ngay rất thần.
Đứa thì “rụt cổ làm thân”,
Đứa nghiêng vở vội chia phần đáp nhanh.

Đề ra – chữ lạ như tranh,
Hình như là tiếng... hành tinh phương nào.
Tôi nhìn mà muốn khóc gào,
Tay run, mồ hôi chảy vào lưng quần.

Thi xong, ngẩng mặt hân hoan,
Miệng cười: “Vậy đó! Không ngoan vẫn qua!”
Một tuần sau, bảng điểm ra,
Tên tôi lại đứng... thứ ba từ đầu.

Thầy cười, bạn vỗ vai đau:
“Chào mày thi lại, chỗ tao vẫn còn!”
Tôi ngồi in phao như son,
Mặt buồn mà vẫn mỏi mòn thói quen.

Bao lần thề: “Học cho ngoan!”
Nhưng đâu lại hoàn... chữ “cá biệt” thôi.
Phòng thi – một cõi rong chơi,
Nơi tôi diễn lại cái thời… chưa khôn.

03/05/2025