Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 11/02/2022 20:33, số lượt xem: 153

Có nỗi nhớ không tên
Có nỗi buồn không tuổi
Ta xa nhau từ buổi...
Nên cà phê một mình.

Giọt nhớ giữ riêng mình
Giọt thương về xứ lạ
Nghìn trùng xa xôi quá
Cà phê đắng môi người.

Vị đắng của một thời
Trong màu đen sóng sánh
Vị đắng cả một đời
Thấm vào hồn đặc quánh.

Nỗi niềm riêng canh cánh
Bên tách cà phê đen
Vừa lạ lại vừa quen
Tách cà phê mỗi sáng.