Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

câu thơ nghẹn lời
nợ chữ nhớ làm sao trả nổi
người đàn bà quay về năm xưa ấy
rũ theo màu thời gian

trả cho mái tóc tuổi gió ngàn
giả dối như phấn son níu kéo
trả cho phố niềm đau khoác nhàu bụi bặm
người đàn bà thả mình trong những câu thơ

câu thơ nghẹn lời
những con chữ đã thấm khô giọt mắt
những con chữ luôn giữ tình chân thực
chỉ trở mình khi đổi gió đêm thâu.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]