Thơ » Việt Nam » Cận đại » Bùi Kỷ » Thơ tiếng Việt
Gió thét mưa gầm ai chẳng kinh
Qua[1] vàng ngựa sắt đã tung hoành
Cướp tràn đầy túi phường vô lại[2]
Đứng dậy vươn vai nỗi bất bình
Mây khói biết đâu làng bất tử[3]
Rồng Tiên còn mãi giống trường sinh
Ân xưa đã hết còn Ân khác
Tự chủ bao giờ cũng tự mình
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.