Thơ » Việt Nam » Cận đại » Bùi Kỷ » Thơ chữ Hán
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 05:29
欲洒當風萬斛愁,
登高憑眇思悠悠。
摩天一隊群低伏,
捲地方旗四顧收。
塔骨何年知一寶,
睡苔碑淚泣千秋。
不勝三世留題感,
嘆息青山未白頭。
Dục sái đương phong vạn hộc sầu,
Đăng cao bằng miễu tứ du du.
Ma thiên nhất đội quần đê phục,
Quyển địa phương kỳ tứ cố thu.
Tháp cốt hà niên tri nhất bảo,
Thuỵ đài bi lệ khấp thiên thu.
Bất thăng tam thế lưu đề cảm,
Thán tức thanh sơn vị bạch đầu.
Muốn gieo trong gió vạn hộc sầu,
Lên cao phóng tầm mắt ý nghĩ mênh mang.
Như một đội (rồng) cúi đầu khi chạm tới trời,
Đất cuốn cờ vuông thâu bốn mặt.
Ngọn tháp giữ hài cốt năm nào được coi là báu vật,
Rêu nhỏ lệ trên bia khóc ngàn thu.
Không tài nào ghi được cảm xúc về ba cõi,
Chỉ biết thở than sao núi xanh chửa bạc đầu.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 05:29
Theo gió tung đi vạn hộc sầu,
Vời cao tình ý ngẫm xa sâu.
Như rồng một đội ngang trời chạm,
Bốn phía vuông cờ dọc đất thâu.
Tháp mộ năm nào thành vật báu,
Rêu đầm bia lệ khóc ngàn sau.
Dám đâu suy nghĩ về ba cõi,
Than thở non xanh chẳng bạc đầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.