Đây một lúc nhớ em từ vô tận
Từ a tăng kỳ kiếp tới tiền duyên
Anh vội viết một bài ca lẩm cẩm
Kính thưa em! ồ thục nữ thuyền quyên

Em vô tận như đã từng vô tận
Đến vô biên em tận tuyệt vô biên
Em có lúc tưởng chừng anh lẩn thẩn
Anh đầu hàng trước nữ tướng uy quyền

Anh không nói vì thấy em ít nói
Nói làm gì cho trễ nãi nợ duyên
Tình đã lỗi muôn vàn từ tội lỗi
Của tình yêu sức mạnh cõi thay miền

Vì chung thuỷ là chỉ trong tưởng tượng
Của tình yêu tuyệt đối thể một giờ
Giờ một lúc bỗng thoáng qua niệm tưởng
Anh một mình đốt thuốc nhớ vu vơ


1994

Nguồn: Bùi Giáng, Rong rêu, NXB Văn nghệ, 2006