Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bùi Giáng » Đêm ngắm trăng (1997)
Đăng bởi karizebato vào 25/05/2009 10:20
Bất ngờ ông bắt gặp con
Là con duy nhất dễ thương vô cùng
Ông nằm thao thức mông lung
Thương con vô lượng thương gần thương xa
Một mai ông sẽ quá già
Ông về chín suối ruột rà nhớ con
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.