Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi Thập Tứ Cách Cách vào 05/07/2009 00:39, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 22/08/2009 21:06

Từ giã biển một năm văn xuôi
Mười hai tháng thi ca, ba trăm sáu lăm ngày kịch nói
Ở đó ta làm diễn viên hay đến nỗi
Mọi con cua đều mọc đủ hai càng
Mọi con chim đều xoè ra hai cánh
Mọi con cá đều thở với hai mang

Ta làm diễn viên sân khấu bình dân
Người xem kịch chỉ cần mua chung rượu
Với ông già, ta đóng vai nhập tửu
Với trẻ con thì ta giả thánh hiền
Với phụ nữ, ta định làm gì vậy
Sao lại chàng ràng như gã Lã Phụng Tiên?

Từ giã biển một năm Điêu Thuyền
Mười hai tháng Thúy Kiều, ba trăm sáu lăm ngày Angiêlic
Làm anh hùng còn có thời thấm mệt
Huống chi ta làm đĩ đã rạc dài
Về thành phố mà mua thêm son phấn
Để thơ còn mình hạc với xương mai

Về phố mà xem chữ mọc như cây
Vườn mẫu giáo thành vườn ươm dũng sĩ
Kế hoạch nhỏ còn hơn làm anh chị
Tội chi xưng du đãng với biển kìa
Về phố phen này ta tìm giấy vụn
Ắt hẳn được bằng "dũng sĩ về khuya"

Về phố mà xem chữ lạnh như bia
Khà một hớp là được khen tiên tiến
Gái đẹp kinh thành đi đông như kiến
Dí gót chân trên chiếc cúp mà lùa
Về phố phen này lên đồ chững chạc
Ắt hẳn được quyền bán chúa, buôn vua

Về phố mà xem bạn cũ te tua
Tụ tập bất minh bàn toàn chuyện mánh
Đứa chơi nhạc, đứa vẽ tranh, đứa... rảnh
Kể tiếu lâm bậy bạ sống qua ngày
Ta mang chút sóng lòng về cho phố
Chưa như nhà thơ mà đã như thằng say

Ôi khi ta về đến phố phen này
Là kiếp đĩ lại trở về với động...


Nguồn: Bùi Chí Vinh, Thơ đời, NXB Thanh Niên, 2007