Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Pháp
2 bài trả lời: 2 bản dịch
1 người thích

Đăng bởi Vannhu PNT vào 24/03/2009 02:39

Première soirée

Elle était fort déshabillée
Et de grands arbres indiscrets
Aux vitres jetaient leur feuillée
Malinement, tout près, tout près.

Assise sur ma grande chaise,
Mi-nue, elle joignait les mains,
Sur le plancher frissonnaient d’aise
Ses petits pieds si fins, si fins.

Je regardai, couleur de cire,
Un petit rayon buissonnier
Papillonner dans son sourire
Et sur son sein, mouche au rosier.

Je baisai ses fines chevilles.
Elle eut un doux rire brutal
Qui s’égrenait en claires trilles,
Un joli rire de crystal.

Les petits pieds sous la chemise
Se sauvèrent: “Veux-tu finir!”
La première audace permise,
Le rire feignait de punir!

Pauvrets palpitants sous ma lèvre,
Je baisai doucement ses yeux:
Elle jeta sa tête mièvre
En arrière: “Oh! C’est encor mieux!…

Monsieur, j’ai deux mots à te dire…”
Je lui jetai le reste au sein
Dans un baiser, qui la fait rire
D’un bon rire qui voulait bien…

Elle était fort déshabillée
Et de grands arbres indiscrets
Aux vitres jetaient leur feuillée
Malinement, tout près, tout près.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lý Lãng Nhân

Áo nàng trể xuống làn hông
Cây cao vươn lá ngoài song thầm thì
Xuyên qua khung kính nhòm chi
Bóng cây sàm sỡ đã ghì sát nhau

Nàng ngồi trên ghế dựa cao
Nữa thân để lộ biết bao nhiêu tình
Hai tay khẻ chắp bên mình
Hai bàn chân nhỏ hữu tình làm sao

Mầu da sáp mịn ngọt ngào
Lung linh tia sáng dọi vào cành tươi
Chập chờn cánh bướm môi cuời
Trên bồng ngực đó lả lơi nụ hồng

Tôi hôn chân nhỏ tình nồng
Tiếng cuời nàng chợt vở tung mãnh tình
Tiếng cuời thánh thót xinh xinh
Thủy tinh trong vắt giọng tình véo von

Đôi bàn chân nhỏ thon thon
Dấu trong vạt áo như còn thiết tha
Buớc đầu bạo dạn đã qua
Giọng cười như thể phạt vờ đấy thôi

Đôi mi chớp mở dưới môi
Tôi hôn đôi mắt lả lơi sóng tình
Ngã đầu nàng nũng nịu xin:
“Thế ni còn thích hơn mình đã yêu…

Nầy anh! Thôi, chẳng nói nhiều…”
Ngực nàng chữa dứt lời yêu nồng nàn
Nụ hôn tôi đã rộn ràng
Nàng cười quyến rũ ngập tràn ái ân.

Áo nàng trể xuống làn hông
Cây cao vươn lá ngoài song thầm thì
Xuyên qua khung kính nhòm chi
Bóng cây sàm sỡ đã ghì sát nhau


Dịch: Madison, AL., 20-5-2004
"số phận ném chúng ta vào một chỗ
nơi khóc cười muôn thưở vẫn giao tranh"
                             TNH
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Em buông đi hết lụa là
Bên hiên cây đứng ngó qua thì thầm
Lá chồm lên cửa ghé thăm
Sao cho được đến thật gần bên em.

Em ngồi trên ghế nệm êm
Khoả thân một nửa, tay em khép vào
Trên sàn bừng dậy lao xao
Đón bàn chân nhỏ gót cao sang về

Em như tượng sáp phòng khuê
Lấm lên chút bụi đê mê hồn người
Đôi môi rạng rỡ nụ cười
Trên bầu ngực trắng lả lơi núm hồng.

Anh hôn lên gót sen hồng
Em cười như thể khiến lòng vỡ tan
Em cười từng tiếng rõ vang
Như pha lê vỡ dưới chân trang đài.

Đôi chân ẩn dưới áo dài
Em như muốn chạy ra ngoài nơi xa
Lần đầu anh chẳng cho qua
Em cười giả lả để mà phạt anh!

Ôm em kề dưới môi anh
Hôn lên thật nhẹ đôi vành mi cong
Em nghiêng đầu ngã vào lòng
Ô! Em rất tuyệt còn mong nỗi gì!

Thưa anh, chẳng biết nói chi...
Còn anh chỉ biết ôm ghì lấy em
Hôn em hôn thật nhiều thêm
Em cười say đắm ưu phiền vụt bay...

Em phơi ra hết hình hài
Ngoài kia cây đứng miệt mài nhìn em
Lá chồm qua cửa sổ thêm
Sao cho thật sát bên em tuyệt vời.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời