Chị Aghi đang giặt trong dòng suối
Khăn trải giường màu trắng tinh khôi
Vài giọt máu trên nền trắng toát
Bọt nổi lên nước vội cuốn trôi
Đừng bỏ con, ôi Đức cha nhân từ!

Đám trẻ con đến xem hỏi gặng
Giặt gì lâu thế, hỡi cô ơi?
“Máu con gà dính vào khăn trắng
Làm khăn lạnh bẩn thỉu, tanh hôi”
Đừng bỏ con, ôi Đức cha nhân từ!

Bà hàng xóm vội vàng chạy tới
“Chị Aghi, chồng chị ở đâu?”
“Ôi mọi người, anh ấy đang nằm ngủ
Đừng vào trong, anh thức giấc nông sâu!”
Đừng bỏ con, hỡi Đức cha nhân từ!

Anh cảnh sát haiđu đến bảo:
“Cô vào nhà tù ngay hôm nay!”
“Con bồ câu của em, sao vào tù được
Đã giặt sạch đâu vết máu đỏ này!”
Ôi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Chẳng giọt nắng lọt nhà giam sâu kín
Bên trong kia chật chội tối mù
Mỗi ngày tù một tia nắng rơi
Ban đêm đầy ma quỷ âm u
Đừng bỏ con, ôi Đức cha nhân từ!

Chị Aghi cả ngày tội nghiệp
Đối diện nhìn thế giới nhỏ này
Tia nắng nhạt trân trân nhìn lại
Nửa con mắt thôi đủ lọt ban ngày
Đừng bỏ con, ôi Đức cha nhân từ!

Chị vừa nhìn quay đi chỗ khác
Xung quanh bao ma quỷ múa may
Lỗ sáng này nếu như không có
Chị sẽ cuồng điên tức khắc ngay
Ôi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Nhiều thời gian qua đi như thế
Ống khoá buồng giam đột ngột mở ra
Chị Aghi, phải lên phòng xử án
Đứng nghiêm trang ngoan ngoãn mà nghe!
Ôi, đừng bỏ con, hỡi Đức cha nhân từ!

Chị sửa sang chỉnh tề quần áo
Thắt lại khăn đứng đắn trên đầu
Vuốt phẳng phiu đinh cài mái tóc
Ai dám tin: Chị mất trí đâu
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Chị bước vào bên bàn xanh lục
Mấy sĩ quan đứng tuổi đang ngồi
Họ đưa mắt nhìn cô thương hại
Không rầy la, không cáu gắt một ai
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

“Aghi ơi, chị làm gì kinh khủng
Tội tày trời, án phạt thật nặng nề
Chị gây án, tình nhân khai ra thế
Anh ta khai chị bày cách giết chồng!
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

“Ngày mai, người ta treo cổ hắn
Hắn ta trực tiếp giết lang quân
Còn chị bị chung thân hình phạt
Nô lệ bánh mì, nước lã quanh năm
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Chị Aghi nhìn quanh đây đó
Trí óc đều sáng tỏ nhiều điều
Nghe phán quyết từng lời rành rõ
Hiểu được rằng không điên loạn cả đời
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Về người chồng người ta bàn tán
Lời ra tiếng vào chẳng giống nhau
Còn chị thì rõ ràng mọi chuyện
Không được về nhà tự do đâu
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Thế là chị khóc lên nức nở
Nước mắt tuôn như thể mưa rào
Hạt sương rơi từ bông huệ trắng
Hạt ngọc rơi trên cánh thiên nga
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

“Thưa các quan vô cùng kính trọng
Tha tội cho con Thượng để bao dung
Việc cấp bách ở nhà con chất đống
Ngồi tù mãi đây, con chẳng cam lòng”
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

“Khăn trải giường vô cùng bẩn thỉu
Con phải giặt đi vết máu dính vào
Ôi, vết bẩn nếu còn ở đó
Con làm sao đi được nơi đâu?
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Các quan toà đều nghe rõ cả
Hiểu thấu lời khóc lóc kêu than
Án phòng câm lặng không ai nói
Những con mắt tán đồng hiểu ý nhau
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

“Về nhà đi, người đàn bà tội nghiệp
Giặt kỹ đi khăn bẩn vẫn còn
Về nhà đi, cầu mong Thượng đế
Cho bao dung, cho sức mạnh vững vàng”
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Chị Aghi lại ra dòng suối
Cứ giặt đi giặt lại khăn mình
Chiếc khăn trắng khăn trải giường đã sạch
Bọt nước nổi lên lại xô đẩy vội vàng
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Chiếc khăn lạnh từ lâu đã sạch
Vết máu xưa trắng toát chẳng còn
Ấy vậy mà chị Aghi thấy rõ
Nó vẫn như đêm ấy đỏ lòm
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Từ rạng sáng đến khi tối thẫm
Chị đứng trong nước mát cạnh ghế mình
Bọt nước nhì nhằng in hình dáng chị
Gió bay bay lọn tóc chị vô hình
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Đêm lờ mờ ánh trăng chiếu sáng
Sóng nước nổi lên óng ánh một vùng
Miếng gỗ giặt khăn đập vào vang vọng
Bồm bộp kêu nghe thật não nùng
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Chuyện cứ thế năm này qua năm khác
Xoay chuyển đông, hè tiếp tục không ngừng
Khuôn mặt thấu sương, bừng bừng trong nắng gắt
Đầu gối yếu mềm thâm tím giá băng
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Mái tóc bơ phờ bắt đầu điểm bạc
Không còn đen rồi cũng hết muối tiêu
Những vết chân chim hiện lên trên mặt
Khuôn mặt phẳng phiu đã biến dạng nhiều
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!

Chị Aghi đứng trong dòng suối
Khăn thành giẻ rách vẫn giặt hoài
Những vết rách dày thêm lỗ chỗ
Bọt nước vô tình lại cuốn trôi
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)