Thơ » Hungary » Arany János
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 14:35
Ágnes asszony a patakban
Fehér lepedőjét mossa;
Fehér leplét, véres leplét
A futó hab elkapdossa.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Odagyűl az utcagyermek:
Ágnes asszony, mit mos kelmed?
„Csitt te, csitt te! csibém vére
Keveré el a gyolcs leplet.”
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Összefutnak a szomszédnők:
Ágnes asszony, hol a férjed?
„Csillagom, hisz ottbenn alszik!
Ne menjünk be, mert fölébred.”
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Jön a hajdu: Ágnes asszony,
A tömlöcbe gyere mostan.
„Jaj, galambom, hogy’ mehetnék,
Míg e foltot ki nem mostam!”
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Mély a börtön: egy sugár-szál
Odaférni alig képes;
Egy sugár a börtön napja,
Éje pedig rémtül népes.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Szegény Ágnes naphosszanta
Néz e kis világgal szembe,
Néz merően, - a sugárka
Mind beléfér egy fél szembe.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Mert, alighogy félre fordul,
Rémek tánca van körűle;
Ha ez a kis fény nem volna,
Úgy gondolja: megőrűlne.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Ím azonban, időtelve,
Börtönének zárja nyílik:
Ágnes a törvény előtt
Megáll szépen, ahogy illik.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Öltözetjét rendbe hozza,
Kendőjére fordít gondot,
Szöghaját is megsimítja
Nehogy azt higgyék: megbomlott.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Hogy belép, a zöld asztalnál
Tisztes őszek űlnek sorra;
Szánalommal néznek ő rá,
Egy se mérges, vagy mogorva.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
„Fiam, Ágnes, mit miveltél?
Szörnyü a bűn, terhes a vád;
Ki a tettet végrehajtá
Szeretőd ím maga vall rád.”
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
„Ő bitón fog veszni holnap,
Ő, ki férjedet megölte;
Holtig vízen és kenyéren
Raboskodva bünhödöl te.”
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Körültekint Ágnes asszony,
Meggyőződni ép eszérül;
Hallja a hangot, érti a szót,
S míg azt érti: „meg nem őrül.”
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
De amit férjéről mondtak
A szó oly visszásan tetszik;
Az világos csak, hogy őt
Haza többé nem eresztik.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Nosza sírni, kezd zokogni,
Sűrü záporkönnye folyván:
Liliomról pergő harmat,
Hulló vizgyöngy hattyu tollán.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
„Méltóságos nagy uraim!
Nézzen Istent kegyelmetek:
Sürgetős munkám van otthon,
Fogva én itt nem űlhetek.”
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
„Mocsok esett lepedőmön,
Ki kell a vérfoltot vennem!
Jaj, ha e szenny ott maradna,
Hová kéne akkor lennem!”
Oh! irgalom atyja ne hagyj el.
Összenéz a bölcs törvényszék
Hallatára ily panasznak.
Csendesség van. Hallgat a száj,
Csupán a szemek szavaznak.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
„Eredj haza, szegény asszony!
Mosd fehérre mocskos lepled;
Eredj haza, Isten adjon
Erőt ahhoz és kegyelmet.”
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
S Ágnes asszony a patakban
Lepedőjét újra mossa;
Fehér leplét, tiszta leplét
A futó hab elkapdossa.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el
Mert hiában tiszta a gyolcs,
Benne többé semmi vérjel:
Ágnes azt még egyre látja
S épen úgy, mint akkor éjjel.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Virradattól késő estig
Áll a vízben, széke mellett:
Hab zilálja rezgő árnyát,
Haja fürtét kósza szellet.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Holdvilágos éjjelenkint,
Mikor a víz fodra csillog,
Maradozó csattanással,
Fehér sulyka messze villog.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
És ez így megy évrül-évre,
Télen-nyáron, szünet nélkül;
Harmat-arca hő napon ég,
Gyönge térde fagyban kékül.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Őszbe fordul a zilált haj,
Már nem holló, nem is ében;
Torz-alakú ránc verődik
Szanaszét a síma képen.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
S Ágnes asszony a patakban
Régi rongyát mossa, mossa -
Fehér leple foszlányait
A szilaj hab elkapdossa.
Oh! irgalom atyja, ne hagyj el.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 14:35
Chị Aghi đang giặt trong dòng suối
Khăn trải giường màu trắng tinh khôi
Vài giọt máu trên nền trắng toát
Bọt nổi lên nước vội cuốn trôi
Đừng bỏ con, ôi Đức cha nhân từ!
Đám trẻ con đến xem hỏi gặng
Giặt gì lâu thế, hỡi cô ơi?
“Máu con gà dính vào khăn trắng
Làm khăn lạnh bẩn thỉu, tanh hôi”
Đừng bỏ con, ôi Đức cha nhân từ!
Bà hàng xóm vội vàng chạy tới
“Chị Aghi, chồng chị ở đâu?”
“Ôi mọi người, anh ấy đang nằm ngủ
Đừng vào trong, anh thức giấc nông sâu!”
Đừng bỏ con, hỡi Đức cha nhân từ!
Anh cảnh sát haiđu đến bảo:
“Cô vào nhà tù ngay hôm nay!”
“Con bồ câu của em, sao vào tù được
Đã giặt sạch đâu vết máu đỏ này!”
Ôi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Chẳng giọt nắng lọt nhà giam sâu kín
Bên trong kia chật chội tối mù
Mỗi ngày tù một tia nắng rơi
Ban đêm đầy ma quỷ âm u
Đừng bỏ con, ôi Đức cha nhân từ!
Chị Aghi cả ngày tội nghiệp
Đối diện nhìn thế giới nhỏ này
Tia nắng nhạt trân trân nhìn lại
Nửa con mắt thôi đủ lọt ban ngày
Đừng bỏ con, ôi Đức cha nhân từ!
Chị vừa nhìn quay đi chỗ khác
Xung quanh bao ma quỷ múa may
Lỗ sáng này nếu như không có
Chị sẽ cuồng điên tức khắc ngay
Ôi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Nhiều thời gian qua đi như thế
Ống khoá buồng giam đột ngột mở ra
Chị Aghi, phải lên phòng xử án
Đứng nghiêm trang ngoan ngoãn mà nghe!
Ôi, đừng bỏ con, hỡi Đức cha nhân từ!
Chị sửa sang chỉnh tề quần áo
Thắt lại khăn đứng đắn trên đầu
Vuốt phẳng phiu đinh cài mái tóc
Ai dám tin: Chị mất trí đâu
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Chị bước vào bên bàn xanh lục
Mấy sĩ quan đứng tuổi đang ngồi
Họ đưa mắt nhìn cô thương hại
Không rầy la, không cáu gắt một ai
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
“Aghi ơi, chị làm gì kinh khủng
Tội tày trời, án phạt thật nặng nề
Chị gây án, tình nhân khai ra thế
Anh ta khai chị bày cách giết chồng!
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
“Ngày mai, người ta treo cổ hắn
Hắn ta trực tiếp giết lang quân
Còn chị bị chung thân hình phạt
Nô lệ bánh mì, nước lã quanh năm
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Chị Aghi nhìn quanh đây đó
Trí óc đều sáng tỏ nhiều điều
Nghe phán quyết từng lời rành rõ
Hiểu được rằng không điên loạn cả đời
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Về người chồng người ta bàn tán
Lời ra tiếng vào chẳng giống nhau
Còn chị thì rõ ràng mọi chuyện
Không được về nhà tự do đâu
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Thế là chị khóc lên nức nở
Nước mắt tuôn như thể mưa rào
Hạt sương rơi từ bông huệ trắng
Hạt ngọc rơi trên cánh thiên nga
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
“Thưa các quan vô cùng kính trọng
Tha tội cho con Thượng để bao dung
Việc cấp bách ở nhà con chất đống
Ngồi tù mãi đây, con chẳng cam lòng”
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
“Khăn trải giường vô cùng bẩn thỉu
Con phải giặt đi vết máu dính vào
Ôi, vết bẩn nếu còn ở đó
Con làm sao đi được nơi đâu?
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Các quan toà đều nghe rõ cả
Hiểu thấu lời khóc lóc kêu than
Án phòng câm lặng không ai nói
Những con mắt tán đồng hiểu ý nhau
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
“Về nhà đi, người đàn bà tội nghiệp
Giặt kỹ đi khăn bẩn vẫn còn
Về nhà đi, cầu mong Thượng đế
Cho bao dung, cho sức mạnh vững vàng”
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Chị Aghi lại ra dòng suối
Cứ giặt đi giặt lại khăn mình
Chiếc khăn trắng khăn trải giường đã sạch
Bọt nước nổi lên lại xô đẩy vội vàng
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Chiếc khăn lạnh từ lâu đã sạch
Vết máu xưa trắng toát chẳng còn
Ấy vậy mà chị Aghi thấy rõ
Nó vẫn như đêm ấy đỏ lòm
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Từ rạng sáng đến khi tối thẫm
Chị đứng trong nước mát cạnh ghế mình
Bọt nước nhì nhằng in hình dáng chị
Gió bay bay lọn tóc chị vô hình
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Đêm lờ mờ ánh trăng chiếu sáng
Sóng nước nổi lên óng ánh một vùng
Miếng gỗ giặt khăn đập vào vang vọng
Bồm bộp kêu nghe thật não nùng
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Chuyện cứ thế năm này qua năm khác
Xoay chuyển đông, hè tiếp tục không ngừng
Khuôn mặt thấu sương, bừng bừng trong nắng gắt
Đầu gối yếu mềm thâm tím giá băng
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Mái tóc bơ phờ bắt đầu điểm bạc
Không còn đen rồi cũng hết muối tiêu
Những vết chân chim hiện lên trên mặt
Khuôn mặt phẳng phiu đã biến dạng nhiều
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Chị Aghi đứng trong dòng suối
Khăn thành giẻ rách vẫn giặt hoài
Những vết rách dày thêm lỗ chỗ
Bọt nước vô tình lại cuốn trôi
Hỡi Đức cha nhân từ, đừng bỏ con!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.