Như viên sỏi trắng trong lòng giếng sâu
Giờ trong em chỉ còn hồi tưởng.
Em không thể và đấu tranh không muốn:
Nó là niềm vui, là nỗi khổ đau.

Em ngỡ rằng nếu ai đó nhìn vào
Gần mắt em thì lập tức sẽ thấy.
Trầm tư hơn và đau buồn đến vậy
Nghe theo lời của câu chuyện thương đau.

Em muốn sai các vị thần sẽ làm
Cho người thành vật, vẫn còn nhận thức
Để mãi mãi còn nỗi đau kinh ngạc
Còn anh biến thành ký ức của em.