“О нет, я не тебя любила”

О нет, я не тебя любила,
Палима сладостным огнем,
Так объясни, какая сила
В печальном имени твоем.

Передо мною на колени
Ты стал, как будто ждал венца,
И смертные коснулись тени
Спокойно юного лица.

И ты ушел. Не за победой,
За смертью. Ночи глубоки!
О, ангел мой, не знай, не ведай
Моей теперешней тоски.

Но если белым солнцем рая
В лесу осветится тропа,
Но если птица полевая
Взлетит с колючего снопа,

Я знаю: это ты, убитый,
Мне хочешь рассказать о том,
И снова вижу холм изрытый
Над окровавленным Днестром.

Забуду дни любви и славы,
Забуду молодость мою,
Душа темна, пути лукавы,
Но образ твой, твой подвиг правый
До часа смерти сохраню.


Hè 1917

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Ồ không, em có yêu anh đâu
Ngọn lửa đam mê đốt cháy
Anh hãy nói có sức mạnh nào
Trong cái tên của anh buồn vậy.

Anh quì gối trước mặt em
Có vẻ như đợi chờ vương miện
Những bóng chết nhẹ nhàng chạm đến
Khuôn mặt còn rất trẻ của anh.

Không vì thắng lợi, anh đi xa
Vì cái chết. Đêm hôm khuya khoắt
Thiên thần của em, anh không biết
Rằng lòng em buồn lắm bây giờ.

Nhưng nếu mặt trời của thiên đường
Vào lối mòn trong rừng chiếu sáng
Nhưng nếu con chim trên đồng ruộng
Bay lên từ những chùm gai.

Em biết rằng anh đã chết rồi
Và em muốn kể về điều ấy
Gò đất bị đào lên em thấy
Trên sông Dnester xa xôi.

Em sẽ quên tình yêu và vinh quang
Em sẽ quên một thời trẻ tuổi
Tâm hồn đen, những trò tinh quái
Nhưng chiến công, hình ảnh của anh
Cho đến chết em vẫn giữ gìn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Ồ không, em nào có yêu anh,
Nhưng trong tim vẫn râm ran ngọn lửa,
Này anh, có ma lực nào chăng
Trong cái tên anh u sầu chất chứa?

Như phủ phục trước em, anh đón đợi
Một vòng hoa nguyệt quế cho mình,
Và bóng chết thản nhiên khẽ chạm
Vào gương mặt còn rất trẻ của anh.

Rồi anh bỏ đi. Không tìm chiến thắng,
Mà đi về cõi chết. Những đêm thâu!
Thiên Thần của em ơi, xin đừng biết
Trong tim này vò xé một nỗi đau.

Nhưng nếu như mặt trời trắng thiên đường
Chiếu rực sáng con đường rừng bé nhỏ,
Nhưng nếu như một chú chim đồng
Bay thoát lên từ bụi gai, máu ứa...

Em biết rằng, chính là anh đó,
Từ cõi chết về muốn kể cho em,
Và em thấy quả đồi bị đào xới nát bươm
Bên một dòng sông đầm đìa máu đỏ.

Em sẽ quên những ngày yêu, quanh vinh,
Em sẽ quên tuổi trẻ của mình,
Hồn ám muội, đường ngập trò quái gở,
Nhưng hình ảnh anh với chiến công rạng rỡ
Đến phút chót cùng em sẽ còn mang.

Cảm ơn bạn đã đọc bài của Geo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời