Chưa có đánh giá nào
2 bài trả lời: 2 bản dịch
1 người thích
Từ khoá: kỷ niệm (124)

Đăng bởi hongha83 vào 23/04/2008 07:49

Souvenir

En vain le jour succède au jour,
Ils glissent sans laisser de trace ;
Dans mon âme rien ne t'efface,
Ô dernier songe de l'amour !

Je vois mes rapides années
S'accumuler derrière moi,
Comme le chêne autour de soi
Voit tomber ses feuilles fanées.

Mon front est blanchi par le temps ;
Mon sang refroidi coule à peine,
Semblable à cette onde qu'enchaîne
Le souffle glacé des autans.

Mais ta jeune et brillante image,
Que le regret vient embellir,
Dans mon sein ne saurait vieillir
Comme l'âme, elle n'a point d'âge.

Non, tu n'as pas quitté mes yeux;
Et quand mon regard solitaire
Cessa de te voir sur la terre,
Soudain je te vis dans les cieux.

Là, tu m'apparais telle encore
Que tu fus à ce dernier jour,
Quand vers ton céleste séjour
Tu t'envolas avec l'aurore.

Ta pure et touchante beauté
Dans les cieux même t'a suivie ;
Tes yeux, où s'éteignait la vie,
Rayonnent d'immortalité !

Du zéphyr l'amoureuse haleine
Soulève encor tes longs cheveux ;
Sur ton sein leurs flots onduleux
Retombent en tresses d'ébène,

L'ombre de ce voile incertain
Adoucit encor ton image,
Comme l'aube qui se dégage
Des derniers voiles du matin.

Du soleil la céleste flamme
Avec les jours revient et fuit ;
Mais mon amour n'a pas de nuit,
Et tu luis toujours sur mon âme.

C'est toi que j'entends, que je vois,
Dans le désert, dans le nuage;
L'onde réfléchit ton image;
Le zéphyr m'apporte ta voix.

Tandis que la terre sommeille,
Si j'entends le vent soupirer,
Je crois t'entendre murmurer
Des mots sacrés à mon oreille.

Si j'admire ces feux épars
Qui des nuits parsèment le voile,
Je crois te voir dans chaque étoile
Qui plaît le plus à mes regards.

Et si le souffle du zéphyr
M'enivre du parfum des fleurs.
Dans ses plus suaves odeurs
C'est ton souffle que je respire.

C'est ta main qui sèche mes pleurs,
Quand je vais, triste et solitaire,
Répandre en secret ma prière
Près des autels consolateurs.

Quand je dors, tu veilles dans l'ombre ;
Tes ailes reposent sur moi ;
Tous mes songes viennent de toi,
Doux comme le regard d'une ombre.

Pendant mon sommeil, si ta main
De mes jours déliait la trame,
Céleste moitié de mon âme,
J'irais m'éveiller dans ton sein !

Comme deux rayons de l'aurore,
Comme deux soupirs confondus,
Nos deux âmes ne forment plus
Qu'une âme, et je soupire encore !

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoài Anh

Vô vọng ngày theo ngày
Trôi qua không dấu vết
Trong hồn chẳng nhạt phai
Giấc mộng tình thắm thiết

Tôi nhìn mớ tháng năm
Phía sau tôi chất đống
Như cây sồi ngắm nhìn
Lá quanh mình tàn rụng

Tóc trắng bởi thời gian
Máu lạnh lừ đừ chảy
Như dòng suối lưu cầm
Hơi giá băng tê tái

Nhưng hình ảnh trẻ son
Tiếc thương tô đẹp mãi
Trong tim anh không già
Như hồn, không có tuổi

Em chẳng lìa mắt tôi
Khi tia nhìn đơn côi
Thôi nhìn em dưới đất
Lại thấy em trên trời

Em vẫn còn hiển hiện
Như trong ngày cuối cùng
Hướng về nơi yên nghỉ
Bay cùng ánh rạng đông

Vẻ yêu kiều trinh trắng
Cũng theo em về trời
Mắt em, dù khép lại
Vẫn sáng soi đời đời

Nồng nàn hơi gió thở
Còn nâng làn tóc em
Trên ngực em buông thả
Từng gợn sóng mun đen

Màn che mờ hồ ấy
Làm dịu ảnh hình ai
Như vầng đông vừa ló
Sau màn sương ban mai

Đuốc lửa lớn mặt trời
Theo ngày ẩn rồi hiện
Tình anh không có đêm
Em rạng ngời vĩnh viễn

Tôi nghe, tôi nhìn em
Trên mây, trên cát bãi
Nước phản chiếu hình em
Gió chở lời em nói

Khi địa cầu thiếp ngủ
Tôi nghe gió thở dài
Ngỡ lời em màu nhiệm
Thầm thĩ ở bên tai

Khi nhìn muôn đốm lửa
Rải rắc giữa màn đêm
Trong mỗi vì sao sáng
Tưởng thấy bóng hình em

Và khi hơi gió êm
Làm say hương hoa ngát
Trong mùi hương dịu mát
Tôi thở làn hơi em

Tay em lau nước mắt
Phút buồn tủi cô đơn
Bên bàn thờ cầu nguyện
Em ban lời khuyên lơn

Em hằng dang đôi cánh
Trên giấc ngủ say nồng
Dịu dàng như cái bóng
Nhìn tôi giữa mộng hồng

Nếu tay em tháo cởi
Dây ràng buộc tháng ngày
Nửa hồn tôi bừng tỉnh
Giữa vòm ngực của ai

Như hai ánh bình minh
Hai làn hơi hoà trộn
Hai linh hồn đúc một
Tôi vẫn còn thở than

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Tàn theo ngày cuốn qua ngày
Tìm đâu cho thấy dấu ngày tháng qua
Hồn ta đâu đã phôi pha
Tình yêu nồng thắm thiết tha vô vàn!

Ta nhìn chuỗi tháng năm tàn
Chỉ còn một thuở ngổn ngang bên đời
Như cây sồi đứng giữa trời
Trong hiu hắt đổ lá rơi quanh mình

Tóc giờ nhuộm ánh thời gian
Trong ta dòng máu như đang ngập ngừng
Như dòng suối chảy bỗng dưng
Biến thành băng giá suối ngừng trôi êm

Nhưng tình xưa vẫn còn xuân
Niềm thương tiếc nhớ cho xuân tươi hoài
Lòng ta xuân vẫn còn dài
Hồn xuân dù tóc đã cài mây lên

Không, đôi mắt này có em
Khi ta dõi mắt tìm em một mình
Như thấy em dưới chân mình
Rồi em cũng có trên hành tinh kia

Em còn hiển hiện bên ta
Như trong ngày cuối cho ta bóng hình
Khi về nơi chốn yên bình
Em bay trong ánh bình minh rạng ngời

Trinh nguyên trong dáng yêu kiều
Theo em về chốn phiêu diêu trên trời
Mắt em khép lại cuộc đời
Trong ta em vẫn muôn đời không tan

Trong hơi gió thoảng nồng nàn
Mơn man ru nhẹ trên làn tóc em
Thả dài trên khoảng ngực em
Từng làn sóng gợn êm êm màu huyền

Màn buông rủ xuống êm êm
Để thêm thanh thoát dáng hình ai kia
Như vầng đông hé ngoài kia
Sau màn sương mỏng trong trời ban mai

Mặt trời như đuốc lửa say
Có ngày lẩn khuất, có ngày hiện lên
Tình ta không có bóng đêm
Sáng ngời mãi mãi với em trong hồn

Chỉ nghe rồi ngắm em thôi
Em thành cát trắng, mây trôi bềnh bồng
Em thành mặt nước hồ trong
Em thành cơn gió ruổi rong êm đềm

Vào khi giấc ngủ tinh cầu
Ta nghe trong gió tiếng sầu miên man
Nghe trong màu nhiệm tiếng nàng
Thì thầm từng tiếng dịu dàng bên tai

Nhìn muôn đốm lửa trên cao
Lung linh giăng khắp trong bầu trời đêm
Nhìn vì tinh tú trong đêm
Ngỡ như thấy bóng hình em hiện về

Lặng nghe cơn gió ru êm
Ta say hương ngát bên thềm hoa xưa
Trong làn hương gió đong đưa
Nhẹ buông tiếng thở cho vừa hơi em

Tay em lau dấu lệ này
Khi ta đơn bóng vùi say tủi sầu
Trước bàn thờ ta nguyện cầu
Xin em ban tặng cho câu hữu tình

Em mang đôi cánh thiên đàng
Về trong giấc ngủ mơ màng bên ta
Dịu dàng như bóng theo ta
Nhìn ta giữa chốn bao la mộng hồng

Đưa tay em tháo cởi ra
Sợi dây ràng buộc theo ta tháng ngày
Hồn ta bừng tỉnh cơn say
Trên vùng ngực ấy ngất ngây một đời

Như thành hai ánh bình minh
Hai làn hơi thở của mình với ta
Hai linh hồn cùng điệu ca
Rồi ta cúi xuống thở ra tiếng lòng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời