Em viết gửi ông – còn gì hơn nữa?
Những lời em có thể giãi bày?
Tận đáy lòng em biết từ nay
Ông có thể xem thường em lắm lắm
Nhưng nếu ông giữ chút lòng trắc ẩn
Trước phận em hạnh phút vốn hẹp hòi
Có lẽ nào ông nỡ chia phôi.
Mới thoạt đầu em định tâm nén lặng
Hãy tin em: nỗi xấu hổ, ngượng ngùng
Không đời nào em lại thốt cùng ông
Ông đâu biết em trông chờ khắc khoải
Dù hiếm hoi, tuần một lần ông tới
Để thấy ông một thoáng chút nơi làng
Để tai này nghe giọng nói âm vang
Thố t với ông đôi lời, và sau đó
Ngày lẫn đêm đến lần sau gặp gỡ
Chỉ bâng khuâng, vương vấn một điều
Nhưng nghe nói ông vốn người trầm mặc
Chốn thôn quê hiu quạnh dễ u sầu
Còn chúng em... nào có gì đặc sắc
Dẫu chân thành mừng đón trước sau

Vì cớ gì ông đã tới thăm đây?
Nơi hẻo lánh đắm chìm trong quên lãng
Lòng em đã chẳng vương sầu cay đắng
Không trào dâng những xúc cảm lạ lùng
Nếu trên đời em chẳng biết có ông
Tháng ngày trôi (ai người hay biết?)
Lòng nguôi ngoai, rồi cũng đến giờ
Em sẽ lấy người mình yêu nồng thiết
Làm vợ hiền, mẹ tốt dưỡng con thơ

Không!... Trần thế chẳng còn ai khác nữa
Sẽ được em trao gửi trái tim mình!
Hoặc số kiếp sẵn từ lâu đã định...
Hoặc ý Trời: em vốn của riêng anh;
Cả đời em sinh ra cũng chỉ
Để gặp anh và em biết Chúa Trời
Đã gửi anh cho em yêu, em quý
Anh là thần hộ mệnh đến tàn hơi...
Anh thường hiện đến với em trong mộng
Đầy mến thương, ngào ngọt, đẹp vô hình
Em rã rời ánh mắt anh đằm thắm
Trong hồn em nghe vang vọng tiếng anh
Đã từ lâu... không, phải đâu mộng mị!
Anh vừa vào em liền nhận ra ngay
Má ửng đỏ, toàn thân em rực cháy
Xao xuyến thầm một ý nghĩ: chàng đây!
Đúng vậy không? Em đã nghe anh đó:
Thốt cùng em trong tĩnh lặng một mình,
Khi em giúp người nghèo, kẻ khó
Hay nguyện cầu bên Chúa lời kinh
Để an ủi tâm hồn mình quạnh quẽ
Và cũng chính ngay vào giây phút đó
Phải anh không, là hư ảnh ngọt ngào
Qua màn đêm thanh thoát xuyên vào
Trong thinh vắng đầu giường em đi tới
Không anh ư, vậy thì ai đã nói
Đầy yêu thương lời hy vọng thì thầm?
Anh là ai, đấng hộ mệnh thiên thần
Hay chẳng qua kẻ thạo trò cám dỗ:
Hãy xoá tan những day dứt, nghi ngờ
Cũng có thể mọi điều đều trống rỗng
Sự dối lừa lòng trong trắng, ngây thơ!
Dành cho em là phận duyên khác hẳn...
Cũng đành thôi! Em trao gửi duyên này
Tuỳ tâm anh định đoạt nó từ nay,
Trước mặt anh em trào tuôn hàng lệ
Em van anh, hãy chở che em nhé...
Anh mường tượng: em lẻ loi một bóng
Không một ai thông cảm giữa chốn này
Lý trí em đã mệt nhoài trống rỗng
Em chết dần trong im lặng nơi đây
Em chờ anh: bằng cái nhìn duy nhất
Hãy hồi sinh bao ước vọng nơi em
Đừng bỏ em giữa ác mộng này thêm
Anh trách cứ em cũng đành nhận lỗi!

Em dừng bút! Hãi hùng không đọc lại...
Tim lịm đi, nỗi hãi, ngượng hoành hành
Nhưng tin tưởng anh vốn người cao thượng
Nên vững lòng trao duyên phận nơi anh...