Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Đăng bởi demmuadong vào 31/08/2006 10:20, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 14/03/2007 14:12

Талисман

Там, где море вечно плещет
На пустынные скалы,
Где луна теплее блещет
В сладкий час вечерней мглы,
Где, в гаремах наслаждаясь,
Дни проводит мусульман,
Там волшебница, ласкаясь,
Мне вручила талисман.

И, ласкаясь, говорила:
"Сохрани мой талисман:
В нем таинственная сила!
Он тебе любовью дан.
От недуга, от могилы,
В бурю, в грозный ураган,
Головы твоей, мой милый,
Не спасет мой талисман.

И богатствами Востока
Он тебя не одарит,
И поклонников пророка
Он тебе не покорит;
И тебя на лоно друга,
От печальных чуждых стран,
В край родной на север с юга
Не умчит мой талисман....

Но когда коварны очи
Очаруют вдруг тебя,
Иль уста во мраке ночи
Поцалуют не любя -
Милый друг! от преступленья,
От сердечных новых ран,
От измены, от забвенья
Сохранит мой талисман!"

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Văn Khôi

Nơi biển ngày đêm sóng dạt dào
Bọt tung trắng xoá trùm bờ cao
Vằng vặc trăng ngân soi ấm áp
Màn đêm yên ả ru ngọt ngào
Nơi trong cung cấm chúa dân Hồi
Đêm ngày đùa cợt gái xinh tươi
Một ngày cánh tay mềm nàng tiên nữ
Lá bùa hộ mệnh đã trao tôi

Nàng kề sát môi, giọng dịu êm:
"Anh gắng giữ gìn lá bùa em
Bởi tình nồng cháy em trao đó
Cùng phép nhiệm màu xưa bí truyền
Bùa em chẳng phù anh thoát được
Bão táp, phong ba, nấm mồ sâu
Đầu anh đòn thù kia hiểm độc
Chẳng thể chở che tránh nổi đâu

Bùa em không thể thoả lòng mong
Vàng bạc châu báu của phương Đông
Chẳng ban cho anh đàn đệ tử
Phục tùng ngoan ngoãn tháng năm ròng
Bùa em không thể chắp cánh bay
Đưa anh thoát chốn sâu ải đày
Từ Nam về lại phương trời Bắc
Ngã vào thân thương những vòng tay

Nhưng nếu ả nào mắt hiểm thâm
Khiến anh mê mẩn tận thâm tâm
Kề làn môi nồng hôn đắm đuối
Mà tình trong tim vẫn lặng câm -
Thì anh yêu dấu, mảnh bùa em
Cứu anh thoát khỏi tình dối gian
Khỏi phút đắm say cùng tội lỗi
Khỏi vết thương lòng, khỏi lãng quên


1827
... Thì cứ say cho xa đừng phải nhớ.
Thì cứ điên cho đổ vỡ đừng buồn...
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngọc Châu

Ở nơi biển xói ngàn đời
vách đá hoang đứng dưới trời trăng trong.
Đêm ngọt ngào tối mịt mùng
đầy khoái lạc nơi hậu cung vua Hồi.
Hàng ngày vua chúa vui chơi
Một nàng tiên bỗng mỉm cười trao tay
cho tôi lá bùa thiêng này.

Dịu dàng nàng nói bên tai những lời:
”Giữ lá bùa này anh ơi
Sức mạnh huyền bí tình đời trao anh!
Với bệnh tật, nấm mồ xanh
cuồng phong, dông tố bạo hành nơi nơi
tính mạng anh, người yêu ơi
bùa em khó giữ vẹn đời cho nhau.

Phương Đông kia nơi sang giàu
Bùa không thể tặng anh đâu, anh à
Bùa không bắt được người ta
yêu anh, thần phục như là thánh nhân
Không thể vùn vụt đưa nhanh
anh về với những người thân bạn bè
ở miền quê phương Bắc kia…

Nhưng bỗng anh mắc bùa mê
mắt ai ác độc. Muốn kề môi hôn,
mà không yêu trong đêm đen.
Thì anh yêu hỡi, bùa em tức thì
bảo vệ anh tránh hiểm nguy
tránh lầm lỗi giữ tim kia an lành
Yêu em tình mãi trong anh!”


Nguồn: Thơ tình nước Nga, NXB Thế giới, 2012
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời