Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
4 bài trả lời: 4 bản dịch
Từ khoá: mùa đông (93)
Đăng bởi Vanachi vào 12/12/2005 21:56, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 11/12/2006 17:41

Зимний вечер

Буря мглою небо кроет,
Вихри снежные крутя;
То, как зверь, она завоет,
То заплачет, как дитя,
То по кровле обветшалой
Вдруг соломой зашумит,
То, как путник запоздалый,
К нам в окошко застучит.

Наша ветхая лачужка
И печальна и темна.
Что же ты, моя старушка,
Приумолкла у окна?
Или бури завываньем
Ты, мой друг, утомлена,
Или дремлешь под жужжаньем
Своего веретена?

Выпьем, добрая подружка
Бедной юности моей,
Выпьем с горя; где же кружка?
Сердцу будет веселей.
Спой мне песню, как синица
Тихо за морем жила;
Спой мне песню, как девица
За водой поутру шла.

Буря мглою небо кроет,
Вихри снежные крутя;
То, как зверь, она завоет,
То заплачет, как дитя.
Выпьем, добрая подружка
Бедной юности моей,
Выпьем с горя: где же кружка?
Сердцу будет веселей.


1825

Bài thơ tả cảnh sống của Pushkin ở Mikhailovskoe thời gian bị đi đày (1824-1825). U già là nhũ mẫu của tác giả, bà Ariôna Rôđiônôvna. Bà đã theo Puskin tới sống tại làng Mikhailovskoe.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Bằng Việt

Đầy trời bão nổi sa mù
Sâu xoáy từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ
Lúc trên mái nhà cổ sơ
Lay lắt tầng tranh than thở
Lúc đập gấp vào cửa sổ
Như người khách chậm đường xa.

Nỗi buồn tăm tối bao la
Phủ kín gian nhà dột nát,
U già ơi, sao héo hắt,
Sao u chẳng nói nên lời?
Hay tiếng thở than ngoài trời
Day dứt làm u mệt lả?
Hay guồng sợi quay rời rã
Rầm rì ru u ngủ quên?

U già của tuổi thơ con
Bạn của đời con cực khổ
Uống đi u vài ngụm nhỏ
Trái tim có bớt ưu phiền?
U hát con nghe bài hát
Về con chim biển bình yên
U hát con nghe bài hát
Cô em quẩy nước dịu hiền.

Đầy trời bão nổi sa mù
Sâu xoáy từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ...
Rượu đâu rồi? Uống đi u,
Bạn của đời con cực khổ
Uống đi u vài ngụm nhỏ
Trái tim có bớt ưu phiền?


Nguồn: Bằng Việt, Tác phẩm chọn lọc, NXB Hội Nhà văn, 2010
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Thuý Toàn và Hoàng Yến

Ngoài trời đầy gió bão
Tuyết lốc quay mịt mù
Khi gầm như mãnh thú
Khi gào như trẻ thơ
Khi xào xạc ống rạ
Trên nóc nhà xác xơ
Khi ngập ngừng gõ cửa
Như khách đêm ghé nhờ
Mái lều ta quạnh hiu
Tiêu điều không ánh lửa

Bà ơi, sao ngồi im
Âm thầm bên song cửa?
Hay tiếng rít bão dông
Đã làm Người muốn nghỉ?
Hay Người đang mơ mộng
Theo tiếng sa rền rĩ?
Hỡi bạn lòng tri kỷ
Những ngày thơ cơ hàn
Rượu đâu? Ta nâng cốc
Rượu vào nỗi buồn tan

Hát con nghe khúc hát
Có con chim sơn tước
Sống lặng lẽ ngoài khơi
Hát cho con khúc hát
Có cô gái sớm mai
Ra ngoài trời quẩy nước

Ngoài trời đầy gió bão
Tuyết lốc quay mịt mờ
Khi gầm như mãnh thú
Khi gào như trẻ thơ
Hỡi bạn lòng tri kỷ
Những ngày thơ cơ hàn
Rượu đâu? Ta nâng cốc,
Rượu vào nỗi buồn tan

Tượng Thờ dù đổ vẫn thiêng
Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Trời tối sầm trong bão,
Lốc tuyết cuốn mịt mùng;
Lúc gầm như thú dữ,
Lúc như trẻ khóc ròng,
Lúc trên mái rệu rã
Tiếng cọng tranh trở mình,
Lúc như khách bộ hành
Nhỡ độ đường, gõ cửa...

Túp lều tranh xác xơ
Buồn thảm và u tối,
Sao vậy, mẹ già ơi,
Tựa song, Người chẳng nói?
Hay tiếng gào bão dông
Đã làm Người mệt mỏi,
Hay tiếng sa quay ròng
Ru ngủ Người, có phải?

Ta uống nào, mẹ ơi -
Bạn vàng thời thơ cực,
Đưa con, chén mẹ đâu?
Uống cho vui lên chút.
Hát con nghe bài hát
Về chim nhạn biển xanh,
Về cô em kín nước
Mỗi buổi sớm mai lành.

Trời tối sầm trong bão,
Lốc tuyết cuốn mịt mùng;
Lúc gầm như thú dữ,
Lúc như trẻ khóc ròng.
Ta uống nào, mẹ ơi -
Bạn vàng thời thơ cực,
Đưa con, chén mẹ đâu?
Uống cho vui lên chút!

Cảm ơn bạn đã đọc bài của Geo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhất Minh

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Lúc trên mái nhà tranh tơi tả,
Bỗng cọng rơm xào xạc gió vờn,
Lúc như khách bộ hành gõ cửa
Xin trú đêm, trót lỡ độ đường.

Túp lều ta xác xơ, cũ kỹ
Vừa tối tăm, vừa lại u buồn
U già ơi, điều gì đang bận trí
Khiến u bên cửa sổ lặng im?
Hay tiếng rít quay cuồng cơn bão
Đã khiến u mệt mỏi, âu sầu,
Hay tiếng xa rì rào quay sợi
Đã khiến u thiếp ngủ hồi lâu?

Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.
Hãy hát con nghe bài chim sơn ca
Sống lặng thầm biền biệt phương xa;
Hãy hát con nghe bài ca người thiếu nữ
Mỗi sớm mai đi kín nước về nhà.

Trời vần vũ mịt mờ bão tố,
Đó đây cơn lốc tuyết xoay tròn,
Lúc dữ dội gầm gừ như mãnh thú,
Lúc nghẹn ngào như tiếng khóc bé con.
Nào nâng cốc, người bạn già tri kỷ
Của tuổi hoa niên con biết mấy cơ hàn.
Cốc đâu rồi? Uống cho quên cay đắng,
Có rượu vào lòng sẽ vui hơn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời