Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương ba
Đăng bởi Tung Cuong vào 24/06/2022 06:46
— Как недогадлива ты, няня! -
«Сердечный друг, уж я стара,
Стара: тупеет разум, Таня;
А то, бывало, я востра,
Бывало, слово барской воли…»
— Ах, няня, няня! до того ли?
Что нужды мне в твоем уме?
Ты видишь, дело о письме
К Онегину. — «Ну, дело, дело,
Не гневайся, душа моя,
Ты знаешь, непонятна я…
Да что ж ты снова побледнела?»
— Так, няня, право ничего.
Пошли же внука своего. —
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 24/06/2022 06:46
Đã sửa 4 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm nay 07:46
-Sao kém thế, u ơi, không đoán nổi!-
“Bạn thân thiết của u, thì u già cao tuổi,
Mà già thì óc kém cỏi, Tanhia à;
Chứ trước kia, nhiều lúc u giỏi mà,
Bá tước nói nhiều khi, u đều hiểu đấy…
”
-Ôi u hỡi, u ơi, đâu cần vậy?
Có việc gì cần động não đâu u?
U thấy không, chuyện chỉ là lá thư
Cho người nhận Ônhêghin. “Thì ra là việc ấy,
Con đừng cáu, ơi con yêu biết mấy,
Con biết rồi, u chậm hiểu, ù lì…
Cơn cớ gì mặt con lại tái đi?”
-
Thế này nhé, u ơi, chẳng có gì cần hết.
Hãy giục cháu u đi ngay càng tốt.-
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.