Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bốn
Đăng bởi Tung Cuong vào 05/08/2022 17:09, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 09/08/2022 22:47
Час от часу плененный боле
Красами Ольги молодой,
Владимир сладостной неволе
Предался полною душой.
Он вечно с ней. В ее покое
Они сидят в потемках двое;
Они в саду, рука с рукой,
Гуляют утренней порой;
И что ж? Любовью упоенный,
В смятенье нежного стыда,
Он только смеет иногда,
Улыбкой Ольги ободренный,
Развитым локоном играть
Иль край одежды целовать.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/08/2022 17:09
Đã sửa 9 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm nay 20:03
Vladimir mỗi ngày thêm lôi cuốn
Bởi Ônga đẹp, trẻ trung, hấp dẫn,
Chàng tập trung dồn hết tâm hồn vào
Mất tự do sao vẫn thấy ngọt ngào.
Khi ở lại trong phòng, chỉ còn đôi trai gái,
Họ tìm chỗ tối ngồi tâm sự mãi;
Khi ra vườn, họ bước tay trong tay,
Cùng dạo chơi lúc trời sớm ban mai;
Và sao nhỉ? Được tình yêu khích lệ,
Nhưng vẫn giữ e dè, ngại ngùng thế,
Đôi khi chàng có tỏ mạnh dạn hơn,
Ônga nở môi cười khuyến khích luôn,
Chàng mới dám đùa làn tóc quăn để thả
Hay hôn nhẹ gấu áo thôi là đã quá.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.