Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bốn
Đăng bởi Tung Cuong vào 02/08/2022 20:02, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 09/08/2022 22:45
Увы, Татьяна увядает,
Бледнеет, гаснет и молчит!
Ничто ее не занимает,
Ее души не шевелит
Качая важно головою,
Соседи шепчут меж собою:
Пора, пора бы замуж ей!..
Но полно. Надо мне скорей
Развеселить воображенье
Картиной счастливой любви.
Невольно, милые мои,
Меня стесняет сожаленье;
Простите мне: я так люблю
Татьяну милую мою!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 02/08/2022 20:02
Đã sửa 4 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm nay 20:02
Ôi trời hỡi, Tachiana càng héo quắt,
Da xanh mướt, lửa lụi dần, câm lặng ngắt!
Không có gì còn lôi cuốn được nàng,
Tâm hồn nàng không rung động rõ ràng.
Lắc đầu với bộ dạng đầy quan trọng,
Hàng xóm nói với nhau nhỏ giọng:
Đã đến ngày phải gả chồng rồi!….
Nhưng đã đủ. Nên đổi đề tài thôi,
Giúp các bạn vui hơn, sục sôi đầu tưởng tượng,
Phải miêu tả mối tình tràn niềm vui đang đượm
Rất tự nhiên, ơi các bạn đáng yêu,
Trong lòng tôi ray rứt nuối tiếc nhiều
Xin thứ lỗi, vì xem ra tôi đã
Yêu Tachiana thân thương của tôi quá!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.