Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương ba
Đăng bởi Tung Cuong vào 09/06/2022 05:43
Я знал красавиц недоступных,
Холодных, чистых, как зима,
Неумолимых, неподкупных,
Непостижимых для ума;
Дивился я их спеси модной,
Их добродетели природной,
И, признаюсь, от них бежал,
И, мнится, с ужасом читал
Над их бровями надпись ада:
Оставь надежду навсегда.
Внушать любовь для них беда,
Пугать людей для них отрада.
Быть может, на брегах Невы
Подобных дам видали вы.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 08/06/2022 05:43
Đã sửa 5 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm qua 14:18
Tôi biết lắm cô khó gần, không sao chinh phục,
Họ lạnh lẽo, sáng trong như ngày đông rét mướt,
Họ khắt khe, liêm khiết, không mua chuộc được liền,
Đầu óc bình thường không hiểu họ là đương nhiên;
Tôi kinh ngạc chuyện họ vì sao cao ngạo,
Pha lòng tốt tự nhiên nghe thành thạo
Và thật lòng bỏ chạy tránh rõ xa
Và tưởng như, tôi đọc thấy thêm lo,
Trên trán họ như thành vạc dầu ghi lại:
Hãy bỏ nốt hy vọng ở đây mãi mãi.
Khơi tình yêu nơi họ là tai hoạ lớn thôi.
Họ quen đe doạ người cho thoả niềm vui.
Và có lẽ, dọc sông Nhêva hai bờ kè đá
Bạn chắc gặp nhiều quý cô như thế quá.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.