“Chả có lẽ, - Evghênhi nghĩ mãi, -
Không có nhẽ là nàng? Nhưng đúng rồi… không phải..
Lạ sao! Từ làng quê ở mãi thảo nguyên…”
Cầm ống nhòm, mắt cứ nhìn trân trân,
Chàng theo dõi từng giây, từng phút,
Về phía quý bà có vẻ gợi lên quá ít
Những nét mờ đã quên mất từ xưa
“Bá tước ơi, vậy anh có biết chưa,
Ai đang đội mũ berê màu huyết dụ
Đang tiếp chuyện đại sứ Tây Ban Nha kia chứ?”
Bá tước đưa mắt nhìn Ônhêghin.
- Á à! Anh đã lâu không đến giới thượng lưu.
Đợi chút nhé, Tôi đưa anh đi giới thiệu vậy, -
“Ai thế nhỉ?” - Nàng là vợ tôi đấy. -