Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương hai
Đăng bởi Tung Cuong vào 09/04/2022 06:22
Он слушал Ленского с улыбкой:
Поэта пылкий разговор,
И ум, еще в сужденьях зыбкой,
И вечно вдохновенный взор —
Онегину всё было ново;
Он охладительное слово
В устах старался удержать
И думал: глупо мне мешать
Его минутному блаженству;
И без меня пора придет;
Пускай покамест он живет
Да верит мира совершенству;
Простим горячке юных лет
И юный жар, и юный бред.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 08/04/2022 06:22
Đã sửa 4 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm nay 05:46
Nghe Lenski nói, miệng chàng cười khẽ:
Cách nói chuyện hăng say của thi sĩ,
Khi giãi bày, lý lẽ đâu đã vững vàng,
Và mắt nhìn lúc nào cũng nhiệt tình -
Ônhêghin thấy cái gì cũng lạ;
Chàng định nói vài câu như phang nước lạnh
Nhưng cố ghìm giữ lại chưa phụt ra
Và nghĩ suy: ngốc sao làm cụt hứng người ta,
Lenski đang sướng vui trong giây phút;
Và không có mình, nhưng rồi đến lúc;
Thôi để Lenski sống như thế có sao
Và tin rằng thế giới hoàn hảo biết bao;
Hãy tha thứ tính bốc đồng nơi tuổi trẻ
Cái tuổi quá nhiệt tình hay hoang tưởng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.