Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bảy
Đăng bởi Tung Cuong vào 30/10/2022 07:06
И вот: по родственным обедам
Развозят Таню каждый день
Представить бабушкам и дедам
Ее рассеянную лень.
Родне, прибывшей издалеча,
Повсюду ласковая встреча,
И восклицанья, и хлеб-соль.
«Как Таня выросла! Давно ль
Я, кажется, тебя крестила?
А я так на руки брала!
А я так за уши драла!
А я так пряником кормила!»
И хором бабушки твердят:
«Как наши годы-то летят!»
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 30/10/2022 07:06
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 12/04/2026 19:41
Thấy bà bác vừa ân cần vừa vui tính
Khiến cháu gái càng vô cùng cảm kích;
Nhưng lạ nhà, nàng chưa thích, chưa quen,
Vì nàng ưa chỗ ngủ ở nhà bên lò sưởi, nên.
Ở đây tấm rèm vải lụa treo trên cửa sổ,
Giường cũng lạ, nên nàng hơi khó ngủ,
Nhà thờ nơi đây chuông đổ đã lâu,
Báo cho người ngày làm việc bắt đầu,
Dựng nàng dậy khỏi giường, muốn nằm đâu có được.
Giờ Tachiana ngồi bên cửa sổ ngắm ra trước
Bóng tối mờ mờ; nhưng ánh mắt nàng
Không nhìn ra cảnh đồng ruộng ở làng:
Nàng chỉ thấy một khu sân nhìn xa lạ,
Căn nhà bếp, hàng rào và chuồng ngựa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.