Nàng đứng mãi, như nhìn xuyên sương dày đặc,
Cố theo dõi bóng xe dần khuất mắt…
Và giờ đây, nàng còn lại một mình!
Ôi trời ơi, bạn gái bao năm tháng chân tình
Là em gái của Tanhia còn ít tuổi,
Chị em ruột thịt, luôn tin nhau khỏi nói,
Nhưng cuộc đời đưa đẩy em phải theo chồng xa
Và từ nay, chị em đâu được sống một nhà.
Như cái bóng, Tanhia tha thẩn vào ra không mục đích,
Khi ngắm mãi khu vườn hoang tĩnh mịch…
Nhìn đi đâu cũng chẳng thấy được niềm vui,
Chẳng cách nào giúp nỗi buồn nguôi ngoai
Dù cố nén, nước mắt hai hàng rơi mặn chát,
Con tim bị xẻ đôi nghe tan nát.