Nhưng thật lạ, khi nhận thư Tachiana vừa gửi,
Ônhêghin thấy lòng xốn xang, bổi hổi:
Thư của cô gái sôi nổi, lắm ước mong,
Chàng đọc thư, nghĩ suy bùng lên như tổ ong;
Chàng nhớ lại nét tai tái, luôn buồn tẻ
Ánh lên bộ dạng của Tachiana sao đáng nể;
Tâm hồn chàng chìm nhẹ vào giấc nồng
Cơn mộng mơ ngọt ngào quá sáng trong
Rất có thể cơn xúc động bao ngày trước
Lại làm chủ hồn chàng trong thoáng chốc;
Nhưng giờ đây chàng không muốn dối lừa ngay
Lòng tin trong cô gái có hồn thiên thần này
Giờ ta hãy bay nhanh sang vườn hoa nọ,
Nơi Tachiana cùng chàng có dịp may gặp gỡ.