Chàng ca ngợi tình yêu, nghe tình yêu dẫn hướng,
Thơ chàng viết biết bao trong sáng,
Như nghĩ suy của cô gái hồn nhiên,
Như giấc mơ trẻ nhỏ, hệt ánh trăng
Trên trời cao yên bình vắng vẻ
Là thần nữ bí mật, tiếng thở dài dịu nhẹ.
Chàng ngợi ca sự ly biệt với nỗi buồn,
Và một cái gì, miền xa phủ sương buông,
Bao nhiêu cánh hồng đưa hương lãng mạn;
Chàng ca tụng miền quê xa vạn dặm,
Nơi từ lâu, giữa tâm lặng bình yên,
Nước mắt chàng nóng bỏng chảy lăn tăn;
Chàng ca ngợi sắc màu cuộc đời nay tàn lụi,
Khi chàng vẫn chưa tròn mười tám tuổi.