Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương hai
Đăng bởi Tung Cuong vào 26/03/2022 05:43
Он верил, что душа родная
Соединиться с ним должна,
Что, безотрадно изнывая,
Его вседневно ждет она;
Он верил, что друзья готовы
За честь его приять оковы
И что не дрогнет их рука
Разбить сосуд клеветника;
Что есть избранные судьбами,
Людей священные друзья;
Что их бессмертная семья
Неотразимыми лучами
Когда-нибудь нас озарит
И мир блаженством одарит.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 26/03/2022 05:43
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 25/03/2026 07:34
Chàng tin chắc một tâm hồn đồng diệu
Phải chung thuỷ, luôn cùng chàng gắn chịu,
Rằng tuy đau khổ, phải khóc than
Vẫn hàng ngày luôn một dạ đợi chàng;
Chàng tin chắc người sẵn sàng là bạn hữu
Vì danh dự của chàng, họ nhận mang xiềng xích
Và rằng họ không một chút run tay
Sẽ đập tan đầu kẻ vu khống ngay;
Rằng những người được số may lựa chọn,
Đó là chiến hữu thiêng liêng của bạn;
Rằng gia đình bất từ của ta
Bằng ánh dương xuyên mọi cản trở vượt qua
Rọi sáng rực cho ta, rồi đến lúc,
Làm thế giới sáng bừng trong hạnh phúc.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.