Men theo núi uốn thành nửa vòng cung nhỏ,
Ta hãy đến nơi có dòng suối chảy
Nằm quanh co, suối chạy trên đồng cỏ xanh non,
Đổ ra sông, đi qua rừng cây gia cỏn con.
Bạn tình của mùa xuân là hoạ mi thấp thoáng
Suốt đêm hót; tầm xuân nở tung khắp chốn,
Tiếng suối nghe róc rách đến là vui, -
Đứng từ xa đã nhìn rõ mộ bia
Nằm dưới bóng hai cây thông cổ thụ.
Dòng chữ viết cho khách xa xem hiểu đủ:
“Chỗ vĩnh hằng của Vladimir Lensky ở nơi đây,
Chàng sớm qua đời bởi cái chết dũng cảm thay,
Vào ngày ấy, tháng này, hay năm cụ thể.
Nghỉ yên nhé, ơi nhà thơ tuổi trẻ!”