“Đi đâu thế? Ơi anh chàng thi sĩ!”
- Xin chào Ônhêghin, đến giờ tôi về nhé.
“Tôi không giữ anh lâu; Nhưng anh biến đi đâu
Mà lạnh tanh mấy chiều tối rồi đây?”
- Đến nhà bác Larin. - “Sao kỳ quá.
Hãy tha thứ! Thế anh không thấy khó
Tối nào cũng giết thời gian ở bên nàng?”
- Chẳng hề gì. - “Tôi không hiểu chuyện này.
Lần đầu tiên, có chuyện mà tôi thấy:
Trước hết (hãy nghe, tôi nói đúng không đấy?),
Một gia đình Nga thường thấy nhất là
Rất nhiệt tình, niềm nở đón khách tới nhà,
Đãi khách mứt nhà làm, chuyện kề cà muôn thuở
Hết súc vật, sang trồng lanh, rồi mưa gió…”