Xin em chớ giục giã
đến lúc đâu nghĩ tới chuyện vinh quang
anh còn đang đau vì những vết thương
anh đang mang sau bao nhiêu trận chiến

Đến lúc đâu nghĩ tới chuyện vinh quang
Đối với cả nhân loại
Anh chỉ là người lính vô danh

Chuyện vinh quang - chuyện của hàng tướng lĩnh

Phận của anh
là tất cả những gì đang xảy đến với anh
là tất cả những gì anh từng trải
Nụ cười anh
là tất cả nước mắt anh đã chảy

Không nụ cười không vinh quang
Trên mặt chỉ một điều khắc khổ
anh đã cùng nó đi mở đường
anh cùng nó đi tiếp
trên đá dăm nhọn sắc
con đường gian nan

Trên mặt chỉ buồn đau và khắc khổ
biết bao nhiêu những lực phí hoài
những nỗ lực của những người cứng đầu mệt mỏi
mệt mỏi lúc về chiều
sau những nỗ lực ngày ngày muôn thuở

Anh không quàng những vòng nguyệt quế
và anh cũng đâu có tên
trong hàng các bậc vĩ nhân

Anh vẫn đang đi tìm bản thân mình ở trong cuộc sống
và cánh rừng đã bị xâm chiếm
che giấu các con đường
những con đường mà anh phải mở

Anh có bổn phận phải tìm ra những con đường đó
mở lối đi và theo những con đường đó bước đi
Dù thế nào chăng nữa

Và bấy giờ
trong hàng tên tuổi mới
em sẽ thấy mặt anh
quàng vòng hoa
bằng những tàu lá cọ xanh
và sẽ thấy nụ cười
mà em đòi hỏi


Nguồn: Niềm hy vọng thiêng liêng (thơ), Agôxtinhô Nêtô, NXB Văn học, 1979
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)